Chương 2: Quá khứ

Não trẻ con chưa phát triển đầy đủ, đến hai tuổi tôi mới mơ hồ nhớ tới chuyện kiếp trước,

hoặc nói là chuyện trước khi xuyên qua.

Kiếp trước, tôi là một đứa bé sứt môi, người thân bọc tôi trong tã lót kèm theo một bức

thư, nửa đêm bỏ tôi ở cạnh cửa cục cảnh sát. Sáng sớm, lúc người vệ sinh phát hiện ra tôi, cả người tôi đã lạnh cóng và tím bầm, thiếu chút nữa

đã đi.

Cảnh sát đưa tôi vào viện phúc lợi cho trẻ em.

Đến hai tuổi, viện đưa tôi đi chữa sứt môi, hở hàm ếch.

Những đứa trẻ ở viện, phần lớn đều giống tôi, bởi vì bị bệnh bẩm sinh

hoặc dị tật mới bị vứt bỏ. Tôi là bị lệch một bên sau đó biến chứng hở

môi, đầu như một trái dưa hấu nứt ném đi, cho dù đã khâu lại thì nhìn

vẫn giống một quả dưa hấu méo. Cả đời tôi cũng không thể đọc từng chữ rõ ràng.

Cho dù là dị dạng bẩm sinh ở viện rất nhiều, tôi là đứa xấu nhất.

Hàng năm đều có hàng chục đứa nhỏ được nhận nuôi. Bọn họ đều thiện

lương, nhưng thích cái đẹp đều là bản tính. Từ khi tôi vào viện đến khi

hết tuổi thích hợp nhận nuôi, đều không có đôi vợ chồng nào coi tôi là

đối tượng nhận nuôi. Bọn họ thấy tôi đều thở gấp. Có lẽ do diện mạo của

tôi làm người ta sợ hãi không dám nhìn thẳng, lại có lẽ bởi vì sợ nhìn

thẳng sẽ làm tổn thương tự tôn của tôi, họ đều cúi đầu, không liếc mắt

nhìn tôi một lần.

Chịu nhìn thẳng tôi chỉ có nhân viên của viện, còn có bọn nhỏ bởi vì lớn lên cùng tôi nên có thói quen nhìn mặt tôi.

Tôi rất xấu. Cho dù những đứa nhỏ quen nhìn mặt tôi cũng không chịu

chơi cùng tôi. Nơi có trẻ con sẽ có nhóm, có đứa trẻ đứng đầu, còn một

người như tôi, đóng vai nhân vật bị cô lập, bị bắt nạt. Những đứa trẻ ấy sử dụng mọi biện pháp có thể nghĩ ra để bắt nạt tôi, nhưng vô cùng may

mắn, bị nhân viên viện phát hiện sẽ lập tức ngăn lại.

lẽ bản tính con người là tàn ác, trẻ con ngây thơ mà tàn nhẫn. Bọn họ

vĩnh viễn không thể biết chỉ cần một câu "Kẻ quái dị" có thể làm tổn

thương tôi như thế nào.

Có lần bị bắt nạt quá đáng, tôi

khóc nói tôi muốn trở nên xinh đẹp. Viện trưởng ôm tôi lau nước mắt, ánh mắt phức tạp, rồi nói cho tôi biết chỉ cần lương thiện, có tri thức, có nội hàm thì nhất định sẽ xinh đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!