Tôi ngã ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu lên, nhìn qua đôi mắt đẫm nước mắt nhìn về hướng có
tiếng nói, thấy ở cửa phòng sinh hoạt chung có một bóng dáng đen tuyền.
Malfoy e dè gọi : " Giáo sư Snape… "
Tôi rùng mình, sợ tới mức nước mắt cũng ngừng ngay lập tức.
Áo choàng đen của ông ấy theo từng bước tiến lại đây, ánh mắt khinh bỉ
buông xuống nhìn chúng tôi, tôi cảm thấy không khí đông cứng lại…
Ông ta chán ghét nói : " À… các ngươi không nói, để tôi đoán nhé… Bởi vì
không thành công hãm hại Chúa Cứu thế Potter, nên tìm học sinh cùng nhà
trút giận… một nữ sinh ? Ừ ? Draco ? "
Malfoy rụt cổ không dám đáp lại. Goyle ngu ngốc đáp : " Bởi vì nàng là một Máu bùn. "
Tôi khiếp sợ nhìn Goyle, cậu ta có thể lạnh lùng cùng ác ý phản bác lại Snape, cậu ta đúng là một dũng sĩ !
«Nếu đầu óc trò Goyle còn chưa bị hư thối hết, " ông ta hỉ mũi khinh thường, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn lại Goyle, " như vậy tôi sẽ nhắc trò, không
có một Máu bùn có thể đi vào Slytherin, trước kia không có, hiện tại
không có, tương lai cũng sẽ không có. "
Goyle có chút sợ hãi rụt rè.
" Mặt khác " ông ấy nói với tôi, " nếu trò Hopper đã là trì độn như quái
vật, một chút đau đớn đều không cảm thấy, vì để phòng ngừa học trò trong nhà chết không bình thường, " ánh mắt của ông nhìn về phía chân tôi, "
Tôi phải nhắc trò, chân của trò đang bị thương. "
Tôi nhìn theo
ánh mắt của giáo sư Snape về phía chân tôi, phát hiện bắp chân đã chảy
máu… Bởi vì sàn nhà màu thẫm, nên cũng không nhìn rõ ràng.
Vừa rồi cảm xúc rất mạnh mẽ nên không cảm thấy gì, hiện tại mới cảm thấy chân rất đau, đau đến mức nước mắt lại chảy ra.
Giáo sư Snape không kiên nhẫn thở dài, không nhẹ nhàng kéo tay tôi từ dưới sàn nhà lên ôm lấy.
" Tôi đưa trò Hopper đi bệnh thất. Về phần các cậu… trò Goyle, Crabber,
tôi muốn các cậu trở về giường ngay lập tức ". Ông dừng một chút, "
Draco đi theo tôi, cha cậu hỏi thăm. "
Tôi cứng ngắc nằm trong ngực giáo sư Snape.
Ngực giáo sư Snape vừa không lớn cũng không mạnh mẽ, nói thật có vẻ khó
chịu. Hàng năm làm bạn với ma dược nên trên người có mùi các vị thuốc.
Mùi này cũng khó ngửi, ma dược liệu còn ghê tởm hơn so với các vị thuốc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!