Chương 11: Cuối cùng cũng đến…

Khiến tôi cực kỳ phấn chấn đó là dù không có học sinh lớp lớn dẫn đường, tôi tự xem bản đồ

cũng đã có thể nhớ mấy con đường. Kiếp trước tôi là một người mù đường,

xem ra người bị buộc vào đường cùng thật dễ dàng bùng nổ năng lực.

Mỗi sáng sớm tôi dậy sớm, lặng lẽ đi xuyên qua phòng nghỉ không người đến

bên hồ đọc sách. Ở tiết học trước, tôi vất vả lắm mới đến được phòng

học, ngồi ở hàng cuối cùng gần cửa. Lúc tan học liền nhanh chóng đi qua

nhóm sư tử nhỏ rời đi.

Bình thường khi bắt buộc phải xuất hiện ở nơi công cộng, mỗi lần tôi đều đảm bảo "thu hút Malfoy" Harry Potter ở ngay trước mắt.

Không có tiết học thì trốn trong Thư viện đọc sách.

Không có bạn bè, không cần mất thời gian đi giao lưu cho nên tôi có rất nhiều thời gian để ngâm mình trong Thư viện. Ở đây tôi như cá gặp nước, giống như lần đầu tiên tiếp xúc với sách vở ở kiếp trước.

May mắn là tiểu thiếu gia Malfoy cũng không thích Thư viện. Nhưng tôi ở Thư viện lại gặp được Blaise Zabini.

Cậu ta năm nhất nhà Slytherin giống tôi, mái tóc dài màu đen, mắt màu vàng

hẹp dài, khóe mắt xếch. Cậu ta có bối cảnh gia đình giống như Malfoy,

nhưng lại không hoạt động cùng Malfoy.

Ban đầu tôi vì sợ hãi nên không dám đến Thư viện. Nhưng sau vài lần thử thì tôi thấy cậu ta cũng mặc kệ tôi, tôi cũng yên tâm.

Còn có một người cũng thường xuyên gặp chính là Granger

- được phân đến nhà Gryffindor. Bởi vì cùng ngồi trong một toa xe, lại đã từng trao đổi

tên, tuy rằng ngại khác nhà nên không thể trở thành bạn thân, thường

xuyên qua lại cũng thành quen biết.

Cô ấy cũng kinh ngạc mỗi lần

đến Thư viện đều có thể gặp tôi. Tôi kinh ngạc vì cô ấy cũng có nhiều

thời gian ngâm tại Thư viện. Nhưng nhìn bộ dáng cô đơn của cô ấy, hình

như nhóm sư tử cũng không thích tính cách kênh kiệu nhưng có ý tốt của

cô ấy.

Giọng nói cô ấy tiếc nuối nói với tôi: "Nói thật, tớ cảm

thấy cậu hẳn là được chọn vào nhà Ravenclaw, ước gì lúc ấy tớ cũng lựa

chọn Ravenclaw."

Tôi nghĩ đến phòng nghỉ tràn đầy sách nhà Ravenclaw như trong truyền thuyết liền gật đầu.

Mỗi lần đến giờ ăn cơm, tôi bao giờ cũng chần chờ đến khi sắp kết thúc mới

đến. Khi đó, hầu hết mọi người đã ăn no quay về phòng nghỉ. Tiếc nuối

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!