Lí Thừa Ngân tức lắm, hắn chẳng thèm mặc áo, nổi giận đùng đùng lao khỏi giường. Hẳn đi thẳng ra đến bậu cửa nội điện rồi mới ngoắt lại nói với tôi: "Nàng yên tâm! Sau này ta cũng chẳng đến đây nữa, nàng cứ từ từ thương nhớ cái gã tốt hơn ta 1 ngàn 1 vạn lần ấy đi!"
Chắc hắn phải bực lắm, thậm chỉ giầy còn vất cả lại, cũng không rõ chân trần như thế thì về kiểu gì nữa.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu, bụng dạ cồn cào mãi không thôi. Tôi làm Lí Thừa Ngân giận dỗi bỏ đi, bởi vì tôi biết, hắn thích Triệu lương đệ cơ mà. Tôi cũng chẳng phải người rộng lượng, biết rõ trái tim kia không có bóng dáng mình, còn để hắn lợi dụng mình làm gì nữa. Thà rằng hắn cứ như trước kia, cứ thờ ơ lãnh đạm với tôi đi. Phận nữ nhi đáng thương thế đấy, thoạt đầu hắn chẳng qua cũng chỉ đẩy tôi 1 cái, đỡ hộ tôi nhát kiến của gã thích khách nọ, trái tim tôi đã nghiêng về hắn rồi, nếu như hắn cứ cái kiểu vuốt ve an ủi này, chỉ cần 1 tí 1 tí thôi, nói không chừng tôi cả đời này khó lòng rời bỏ được hắn. Đến lúc ấy cuộc sống tôi sẽ đáng thương xiết bao, ngày ngày mong ngóng hắn, hy vọng hắn bố thí cho mình 1 cái nhìn, thế rồi sẽ giống như đám con gái mà Vĩnh Nương vẫn từng kể, ngày qua ngày nào thì chờ, nào thì mong, nào thì ngóng, ngóng mãi, ngóng mãi…Tôi không nỡ để bản thân sa chân vào bước đường tội nghiệp kia…
Trời về khuya mà tôi cứ trằn trọc khó vào giấc, sáng ra vừa chợp được mắt, đã bị Vĩnh Nương gọi dậy, cuống quýt thay xiêm y chải đầu chỉnh tề để vào cung. Dạo gần đây tình hình sức khỏe của Thái hoàng thái hậu ngày càng khởi sắc, gặp tôi người còn mừng, ban cho tôi một bát cháo của người.
Mà bát cháo ấy chẳng hiểu đã cho những gì, mùi vị lờ lợ, tôi nuốt trôi mấy thìa, thực sự khó cầm lòng được, cứ cảm thấy trong bụng lạo xạo nôn nao.
Vĩnh Nương trông sắc mặt tôi không được tươi tắn, liền vội vã tiến lên, dâng chung trà. Bụng dạ cồn cào khó chịu chết mất, đến trà cũng không dám uống, thì thào bảo Vĩnh Nương: "Ta buồn nôn…"
Thái hoàng thái hậu bước qua tuổi 70 rồi song tai vẫn thính lắm, nói nhỏ thế mà cũng nghe được: "Hả? Buồn nôn à?"
Không đợi người phân phó, đám cung nữ đã xúm lấy, cần ống xúc miệng có ống xúc miệng, cần nước có nước, cần khăn bông có khăn bông, người vỗ vai, kẻ dâng lồng hương. Ở cung Thái hoàng thái hậu dùng loại sáp thơm long diên hương, tôi cứ cảm thấy ngai ngái mùi hương ấy, nhất là khi lồng hương dí sát ngay bên người, hơi khói xộc thẳng vào mũi, không kiềm lại được, nhưng chẳng nôn được gì, chỉ có ít nước trong.
Vĩnh Nương bưng hoa lộ cho tôi xúc miệng, sau phen sốt vó ấy, Thái hoàng thái hậu nôn nóng giục giã: "Mau truyền ngự y!"
"Dạ thôi…." Chắc tại đêm qua bị nhiễm lạnh, Lí Thừa Ngân bỏ đi xong đến nửa đêm tôi vẫn trằn trọc ngồi lặng người, đến chăn cũng quên đắp, mới sáng dậy đã cảm thấy bụng đau âm ỉ, bây giờ lại chuyển thành tức tức, tôi thưa, "E là ăn nhầm…"
"Truyền Ngự y mau." Thái hoàng thái hậu mặt mày rạng rỡ, "Chắc mẩm 8 phần là có tin vui, cháu không phải thẹn thùng nữa! Đâm hoa kết trái âu là lẽ thường tình, có gì mà phải ngượng ngùng! Đúng rồi, cần truyền cả Khâm Thiên Giám đến nữa, cháu nói xem đứa bé này nên đặt tên gì thì hay nhỉ…"
Tôi…tôi…suýt chút nữa thì tức ói máu…. chẳng ngờ Thái hoàng thái hậu lại nóng vội tưởng tôi có tin vui, nhưng vấn đề là, chúng tôi đã tý toáy này nọ đâu mà đòi có em bé…
Ngự y chẩn đoán bao tử tôi bị nhiễm lãnh, lại ăn phải cháo nhung hương, bởi vậy mới gây buồn nôn. Thái hoàng thái hậu tỏ vẻ thất vọng trông rõ, hỏi đám người hầu: "Thái tử đâu?"
"Dạ khởi bẩm, sắp tới đại lễ Nguyên Thần, nên hôm nay Điện hạ đã vào Trai Cung…"
Thái hoàng thái hậu đột nhiên nổi giận đùng đùng giơ tay lên vỗ mạnh xuống kỷ trà: "Trai Cung cái nỗi gì! Bất hiếu có ba tội, không con nối là tội lớn nhất! Phụ hoàng nó xưa kia bằng tầm này đã có những 3 người con trai! Nó luống 20 tuổi rồi, còn chưa định lên chức cha hay sao! Cái ngữ Triệu lương đệ kia cả ngày quấn lấy nó, đến quả trứng cũng không biết đẻ như nào! Lại ả Tự bảo lâm nọ, đang yên đang lành có đứa con, nói mất là mất ngay cho được! Cứ thế này, bao giờ ta mới được bồng chít?
Lẽ nào muốn ta thác xuống cửu tuyền vẫn không nhắm nổi mắt cho nó hả dạ chăng?
Thái hoàng thái hậu vừa nổi cơn giận dữ, người người trong điện đã quỳ sụp xuống, nơm nớp nói không ngơi: "Xin Thái hoàng thái hậu bớt giận!" Nhưng càng nói càng chỉ khiến Thái hoàng thái hậu đâm bực: "Người đâu! Truyền Lí Thừa Ngân đến gặp ta! Ta không tin ta không nói nổi nó, càng không tin đến sang năm mà ta vẫn chưa có chít bồng!"
Thái hoàng thái hậu cũng giống tôi, lôi cả họ tên của Lí Thừa Ngân ra mà gọi. Thế nhưng Thái hoàng thái truyền hắn đến mắng mỏ, lúc về thể nào cũng đổ vạ cho tôi xàm tấu bậy bạ, nói không chừng chúng tôi sắp có trận cãi vã to rồi.
Cãi thì cãi, dẫu sao tôi cũng chẳng sợ.
Nhưng tôi bất ngờ nhất là, Thái hoàng thái hậu quả nhiên bụng dạ nham hiểm, gọi Lí Thừa Ngân đến xong chẳng hề nhiếc chửi gì, mà tỏ vẻ ôn tồn hòa nhã hỏi hắn: "Tắm gội xông hương rồi hả?"
Tắm gội xông hương là những việc bắt buộc phải làm trước khi nhập Trai Cung, Lí Thừa Ngân không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thế nên chỉ đáp: "Vâng ạ."
"Vậy thì tốt." Thái hoàng thái hậu nói, "May cho cháu rồi, mấy ngày này không cần cháu thanh tịch ăn chay nữa, dẫu sao liệt tổ liệt tông cũng chẳng trách cứ gì. Người đâu, đưa Thái tử điện hạ và Thái tử phi đến điện Thanh Vân, chưa có lệnh của ta, không được phép mở cửa!"
Tôi đần cả người, đám cung nhân cứ thế lôi lôi kéo kéo, bâu kín như tổ ong nhồi bằng được chúng tôi vào điện Thanh Vân, "rầm" một tiếng, cửa đóng sầm lại trước mặt chúng tôi. Tôi lay mãi, cánh cửa vẫn bất động không một vết sứt mẻ.
Lí Thừa Ngân lạnh lùng nguýt tôi, tôi quay ngoắt lại trừng mắt với hắn.
Từ kẽ răng hắn rặn ra 2 chữ: "Đê tiện!"
Tôi đâm bực mình: "Liên quan gì đến thiếp? Chửi cái nỗi gì?"
"Nếu như nàng không nói năng vớ vẩn trước mặt Thái hoàng thái hậu, sao người phải nhốt chúng ta?"
Tôi ấm ức chẳng thèm để ý đến hắn nữa, may mà trong điện khá ấm áp, tôi ngồi lặng bên bàn, vạch ngón tay ra chơi một cách vô vị, thà nghịch ngón tay mình còn hơn cãi vã với hắn.
Chúng tôi bị nhốt nửa ngày, trông sắc trời dần tối, có cung nhân đưa cơm canh trà nước qua cửa sổ, không đợi tôi thốt lên tiếng, cửa sổ đã đóng sầm ngay trước mặt.
Hẳn là Thái hoàng thái hậu đã dặn dò không ai được quyền tiếp chuyện tôi. Tôi đăm chiêu ủ dột, nhưng mà cơm thì vẫn cứ phải ăn, ngồi buồn tẻ nửa ngày bụng đói cồn cào. Mà còn có những 2 món tôi hằng thích, tự đơm cho mình 1 bát đầy, hào hứng ngồi phịch xuống, chén ngon lành. Thoạt đầu Lí Thừa Ngân yên vị không nhúc nhích, sau đó xem chừng cũng đói, hơn nữa có bát bánh canh vừa miệng, thế là hắn cũng ra ăn một thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!