Trong thành lưa thưa đã có nhà dân lên đèn, tuyết dầy như tấm mành rèm trắng xóa chụp lấy đất trời.
Cuối cùng, Bùi Chiếu thu cây khèn lại, thì ra hắn thổi liên tục bấy lâu nay. Ngưng một lúc, hắn bắt đầu húng hắng ho từng cơn, chắc đã hít phải khá nhiều gió lạnh, hắn cũng ngốc thật, tôi không bảo ngừng là cứ thế thổi suốt, cũng chẳng sợ bị viêm phế quản. Bùi Chiếu vẫn đang gồng mình dằn cơn ho, mở lời với tôi: "Tuyết rơi rồi, mạc tướng hộ tống Thái tử phi về cung."
Tôi bắt gặp đốm tuyết như nhung đậu lại trên lông mi hắn, chớp mắt đã tan chảy.
Tôi phóng khoáng bảo: "Ta về làm gì."
"Bẩm Thái tử phi…"
"Đừng có gọi ta là Thái tử phi."
Bùi Chiếu chẳng hề do dự, lời thoát khỏi miệng vẫn kiểu cách cung kính: "Vâng, thưa nương nương."
Trong lòng tôi chỉ một nỗi phiền muộn, hỏi hắn: "Ngươi thích cô công chúa kia à?"
Bùi Chiếu sững sờ, nhưng không đáp lời.
Tôi vỗ vai hắn an ủi: "Ta chắc mẩm người không thích lắm! Chẳng ngờ ngươi cũng bị ép lấy một người mình không yêu. Ôi chao, thật tiếc thay cho đàn ông Trung Nguyên các ngươi. Chẳng qua ta cũng là loại chó chê mèo lắm lông thôi. Dù cho Lí Thừa Ngân mang thân phận thái tử, song không thể sắc lập ngôi vị Thái tử phi cho người mình yêu, còn ngươi, hóa ra ngươi và hắn đều chung chí chung hướng cả…."
Vốn thành ngữ ngổn ngang của tôi chỉ dùng ở mức tầm tầm, chẳng vậy mà sắc mặt Bùi Chiếu trở nên lúng túng, sau cùng chỉ đáp lại một câu nhạt nhẽo: "Vâng ạ."
Tôi khẳng khái khuyên: "Đừng buồn nữa. Ta mời ngươi một chầu hoa tửu nhé!"
(*chú: hoa tửu
-uống rượu có kỹ nữ hầu :">)
Hình như Bùi Chiếu lại được phen mắc nghẹn, hắn húng hắng ho một chập. Tôi giở giọng điệu sành sỏi bảo hắn: "Ta có bạn chí cốt ở Minh Ngọc Phường nhé! Xinh đẹp lắm đấy! Hôm nay hời ngươi rồi!"
"Bẩm Thái tử phi…."
"Đừng có gọi ta là Thái tử phi nữa!" Tôi háo hức lôi kéo hắn, "Đi nào, đi nào! Ta dắt ngươi đi uống hoa tửu!"
Hiển nhiên Bùi Chiếu chẳng ngờ tôi lại là khách quen ở những nơi đầy rẫy thói trăng hoa ấy, khi đã bước qua bậu cửa của Minh Ngọc phường, trên mặt hắn bãy sẵn vẻ kinh hãi.
Mấu chốt ở chỗ Vương đại nương vừa nhìn thấy tôi đã vẽ ra nụ cười nghênh đón hớn hở hệt như nhìn thấy bảo vật sống, bà ấy níu chặt tay áo tôi: "Ôi trời đất ơi, Lương công tử đến rồi này! Mấy chị em lầu trên lầu dưới kia ơi, Lương công tử đến rồi đấy!"
Mặc dù Vương đại nương người đẫy đà phốp pháp, nhưng giọng cứ gọi là vừa sắc vừa thanh, vừa cao lại vừa vang, chỉ mới hô một tiếng, cả phường Ngọc Minh chớp mắt đã rầm rộ cả lên, vô số nào yến nào oanh nào sắc xanh nào sắc đỏ, trên lầu có, dưới lầu cũng có, mấy cô gái lũ lượt nhào đến: "Lương công tử đến rồi! Lương công tử ơi, sao lâu thế mà không thấy chàng đến?
Lương công tử quên chúng em rồi chăng…."
Tôi bị các cô ấy bấu víu lôi xềnh xệch vào trong, bụng dạ hả hê đắc ý: "Đâu có đâu có…hôm nay tiện đường…."
"Hừ! Hôm nọ Nguyệt Nương còn bảo, Lương công tử ấy à, chàng mà không đến mau, chúng em sẽ đào sạch mười năm hũ rượu chàng cất ở đây lên, uống cho bằng hết thì thôi."
"Đúng rồi, dưới gốc cây mai vẫn còn chôn một vò tuyết, Nguyệt Nương vẫn kiên quyết bảo phải giữ lại pha trà cho chàng thưởng thức!"
"Hôm nay vừa vặn tuyết rơi, chúng ta lấy chỗ nước tuyết ấy nấu rượu nhé!"
"Hay quá, hay quá!"
Mấy nàng con gái nhao nhao làm tôi đau vỡ cả đầu, tôi hỏi: "Nguyệt Nương đâu? Sao không thấy tỷ ấy?"
"Nguyệt Nương ấy à, tỷ ấy đổ bệnh rồi!"
Tôi quá đỗi ngạc nhiên: "Bệnh á?"
"Vâng ạ! Ngã bệnh tương tư rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!