Chương 9: Kế hoạch leo tường

Lúc này, Thiên Bình và Ma Kết đang phụ trách phần dọn rửa bát đĩa, để mặc mười đứa kia bên ngoài phòng khách tám chuyện trời đất. Vốn tính ôn nhu kiệm lời, nên ngoài âm thanh của tiếng chén đĩa, khó lắm một trong hai người mới lên tiếng gì đó.

Thiên Yết chợt nhìn sang Ma Kết, nhìn vào đôi mắt nâu lạnh dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cả đôi tay lau dĩa cũng không linh hoạt. Cô đương nhiên biết điều mà Ma Kết đang nghĩ là gì, dù chỉ đơn thuần là đoán mò. Thiên Yết bất giác nhoài người ra sau, nhìn ra bên ngoài phòng khách, nhìn cái cậu bạn đang chúi mũi vào điện thoại mà cười tủm tỉm. Chớp mắt một cái.

Vẫn là sự lạnh nhạt trong đôi mắt đen láy, đôi mắt màu lam kia thật sự khiến Thiên Yết liên tưởng đến anh ta.

"Cậu nghĩ anh ấy và Kim Ngưu có họ hàng gì không?"

Cái chất giọng lơ đễnh như nói bâng quơ nhưng lại có tác động đến Ma Kết, khiến đôi tay cô khựng lại. Đôi mắt nâu mở to rồi lại trở lại bình thường, cô tiếp tục công việc của mình, đôi bàn tay lại tiếp tục lau chùi và sắp chén dĩa lên kệ. Ma Kết vì không biết phải trả lời câu hỏi của Thiên Yết thế nào, nên đành im lặng. Và chính Thiên Yết cũng biết, cô không việc gì phải tiếp tục hỏi nữa cả.

Khi hai cô gái rửa xong đống chén dĩa và ra ngoài, một cảnh tượng khá... ừm, hãi hùng đập vào mắt hai cô.

"Trả tôi cái điều khiển mau!!"

"Giỏi thì lấy đi! Lấy thử tôi xem! Đây này!! Nào!!"

Đầu tiên phải nói đến Song Ngư và Sư Tử. Trong khi cô nàng mèo con cố gắng rướn người lấy cái điều khiển, thì cá nhỏ lại càng đưa nó lên cao. Với cái chiều cao khiêm tốn quá mức đó, đây rõ ràng là một "trận đấu" mà Song Ngư nắm chắc phần thắng. Chết tiệt! Nó chỉ là muốn xem hoạt hình thôi mà!! Cái tên chết bầm, chỉ biết chọc tức nó là giỏi!!

Thiên Bình thì may mắn hơn, cô hôm nay hoàn toàn rãnh rỗi, chẳng có dù chỉ một buổi biểu diễn nào. Thiên Bình thật sự thích nha, những ngày thoải mái như thế này! Dựa lưng vào Cự Giải một cách nhàn hạ, cô cười tươi. Dù cho sự thật hoàn toàn đã bị che đậy...

Song Tử đáng ra đã ra ngoài từ sớm, hình như là bận bịu chụp ảnh gì đó. Suốt một năm anh chàng trốn bên nước ngoài là quá đủ để lánh mặt nhà sản xuất rồi nhỉ, nên vừa về là lập tức bị "tóm cổ", giống như tội phạm bị truy nã vậy. Mà, nói đi cũng phải nói lại, có cái tên người mẫu nào trốn biệt tăm suốt một năm trời mới về mà vẫn giữ nguyên phong độ nổi tiếng như Song Tử không nhỉ? Đương nhiên là... không!!

Nhưng mà nói là nói vậy, giờ Song Tử vẫn còn ở nhà đấy thôi, anh chàng hoàn toàn trốn việc một cách vô trách nhiệm mà một chút tội lỗi cũng chẳng có, thản nhiên trò chuyện đùa giỡn hăng say với Nhân Mã và Bạch Dương kia kìa!

Điều này khiến tụi nó cảm thấy thương xót cho Lớp trưởng đại nhân, phải đi nói đỡ cho hai siêu sao của cái lớp Toán này, đặc biệt là Song Tử (chết bầm)... Chính là cái người đang ngồi một góc đọc sách kia, cũng chính là người vừa phải gọi điện cho cả hai bên công ty quản lý của cả Thiên Bình và Song Tử mà xin hộ, với tư cách là con trai tập đoàn giải trí hàng đầu. Cậu thật sự đang rất rất rất rất căm hận hai đứa nó đây!!

Ma Kết nhìn sang Bảo Bình và Kim Ngưu, khi mỗi người cắm đầu vào một thứ. Nếu Bảo Bình chỉ mải chăm chú vào quyển sách hoá nâng cao gì gì đó, thì Kim Ngưu một giây cũng chẳng chịu rời khỏi cái điện thoại. Chắc lại nhắn tin tán gẫu với cô nàng dễ thương nào đó. Ma Kết có chút không thích, lập tức quay đi.

Bạch Dương ngồi cạnh Sư Tử, cứ bị con mèo nào đó vì chồm lên lấy điều khiển từ người nào đó mà cứ lấn sang nó suốt, khiến nó lại phải lấn sang người Song Tử mãi. Này, tôi là tôi muốn đạp cô lắm rồi đấy nhé, đồ con mèo!! Vừa ồn vừa phiền!!

Nhân Mã nãy giờ dù vẫn nói chuyện với cô chị họ và thằng bạn thân, nhưng đôi mắt lại thi thoảng bất giác nhìn sang bên cạnh Bạch Dương, có chút khó chịu không hề nhỏ.

"Ê!" Nhân Mã chợt lên tiếng, thu hút gần như hoàn toàn sự chú ý của mười một đứa còn lại. "Chán quá đi mất, có gì chơi không?"

Ít nhất cậu có thể không nghĩ đến rồi thấy khó chịu nữa, và thú thật là Nhân Mã thực sự đang rất chán. Chán chường chẳng có gì làm là điều Nhân Mã một chút cũng chả thích! Cả đám tụ tập một đống ở phòng khách thế này, chẳng lẽ lại chẳng có trò nào chơi hay sao!

"Trốn ra ngoài đi!"

Lời nói nhẹ nhàng vừa cất lên, tụi nó không hẹn mà cùng đồng loạt quay sang nhìn Cự Giải. Là cô nàng thánh thiện hiền lành của tụi nó vừa nói đấy ư, với một gương mặt rất ư là tỉnh táo và ngây ngô như chẳng phải chuyện gì to tát?

"Làm gì nhìn mình ghê thế?"

Ánh mắt dò xét kia của tụi nó khiến Cự Giải choáng ngộp. Cô chỉ buột miệng nói ra thôi, nghĩ gì nói nấy, bộ có gì sai mà cô không biết chăng?

Tụi nó quay sang nhìn nhau. Ý kiến của Cự Giải không tồi, giờ này mà lẻn ra ngoài đi chơi là số nhất. Giờ cũng tối rồi còn gì, khoảng sáu bảy giờ gì đó. Trong đầu mỗi đứa lúc này là một ý nghĩ rất chi là thâm hậu và sâu xa.

"Mà, vậy tụi nó đi bằng đường nào?"

Câu hỏi của Thiên Yết khiến tụi nó ngừng mơ tưởng, thay vào đó là nghiêng đầu suy nghĩ. Giờ này có xin gãy lưỡi dám chắc cũng chẳng ai thèm mở cửa cho tụi nó đâu, chứ huống chi là nhờ bảo vệ. Chưa kể trong trường hợp không may mà bị thầy quản sinh phát hiện là đi đời cả lũ chứ chả chơi nha! Phải suy nghĩ thật kĩ càng!

"Đi thì đi, quá lắm đành dùng cách đó!"

Là tụi nó nhầm, hay câu nói kia vừa được Xử Nữ lớp trưởng đại nhân của tụi nó thốt ra...?

***

"Mày leo lẹ coi thằng ôn! Chậm hơn rùa nữa!!"

Bảo Bình vừa nói bằng giọng bực bội, vừa đẩy Kim Ngưu lên. Cái thằng này nặng hơn con trâu nữa, đã vậy còn chẳng thèm tự leo. Chết tiệt, cậu chỉ muốn vứt Kim Ngưu ở lại cho rồi! Trong khi đó, Kim Ngưu hoàn toàn rất bình thản. Nén cái ý nghĩ đạp cho Bảo Bình cứ ở dưới không ngừng ca cẩm một cái hay quất cho thằng em họ nào đó đang thong thả ngồi bên trên đi, Kim Ngưu cố leo chậm nhất có thể chỉ đơn giản để chọc tức Bảo Bình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!