Chương 50: Lạc cảm

Bệnh viện thành phố, nơi người con trai đang đứng trên dãy hành lang, hơi tựa người vào bức tường phía sau lưng trong khi vẫn đang nói chuyện điện thoại.

"Xin lỗi cừu bông, nhưng phiền cậu nói lại với tụi nó giúp tôi nhé!"

"Tôi sẽ tìm lời nói với tụi nó vậy, thật là! Mà này, có sao không đấy?! Có cần tôi---"

"Để tôi lo cho con bé là được rồi! Nhớ nói thằng Nhân Mã đừng lo quá, mấy đứa kia cũng vậy!"

Không để Bạch Dương kịp nói thêm bất kì điều gì, Song Tử đã lập tức cúp máy. Nhìn cái màn hình đen một cách chán nản, cậu chợt thở dài một cái.

Nói thật, Song Tử chẳng khác nào đang nói một chuyện vô ích. Dù có nói thế nào đi chăng nữa, cậu dám chắc Bạch Dương và Nhân Mã không thể cứ nghe cậu bảo không lo là không lo, đặc biệt là Nhân Mã. Nhưng, cứ làm như còn cách nào khác vậy.

Ngay khi Song Tử vừa định bỏ điện thoại vào túi và đi vào trong, nó lại lần nữa reo lên. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, ánh mắt Song Tử chợt trở nên lạnh nhạt xen phần khó chịu, đôi mày hơi nhíu lại khi cậu bực dọc nhận cuộc gọi.

"Biết rồi?"

Chẳng biết người đầu dây bên kia là ai và vừa nói gì, nhưng đôi mắt đen của Song Tử dường như càng tức giận. Cậu bất giác cắn chặt môi, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt.

"Mày bận đến nỗi không thể về dù chỉ một ngày!? Đừng có chọc tao điên lên! Công việc của mày quan trọng hơn con bé đang đau khổ sao?! Và thằng nhóc đang nằm trên giường bệnh?! Bảo tao chăm sóc hộ là đủ?! Đừng có mà vô trách nhiệm như vậy biết chưa hả?!!"

Song Tử gần như quên mất rằng mình đang ở bệnh viện, cậu giận đến nỗi chỉ biết hét vào cái điện thoại kia, mặc kệ người xung quanh nhìn cậu đầy ái ngại.

Người bên đầu dây im lặng một hồi lâu.

Đôi mắt đen chợt mở to, Song Tử thở hắt ra một cái, khoé miệng hơi nhếch lên tạo thành nụ cười nửa miệng.

"Được! Vậy thì cứ chết ở đó đi!! Dù sau này cho mày có về với con bé, đừng hòng tao cho gặp!!"

Bực bội ngắt máy, Song Tử chửi thề dăm ba câu trong khi bỏ điện thoại vào túi quần. Khi cậu định mở cửa bước vào trong, Song Tử chợt nhận ra cánh cửa ấy đã mở từ lúc nào, và hơn cả là Sư Tử đang đứng tựa vào thành cửa. Đôi mắt màu nâu khói của nó như đang nhìn đâu đó một cách xa xăm.

"Em... thức rồi...? Nhưng...?"

Con bé đã nghe, Song Tử không hiểu sao cứ cứng họng không thể nói bất kì điều gì.

Sư Tử bất chợt quay sang Song Tử, nó nhìn thẳng vào mắt người anh họ mà cười tươi. Nụ cười hồn nhiên và nghịch ngợm như thường ngày nhưng trong mắt Song Tử, lại chứa đầy sự buồn bã.

"Anh đừng có làm khó anh ấy mà Song Tử ca ca! Anh ấy rất bận, và em đâu có yêu cầu anh ấy phải về với em đâu!!"

"Mèo con.."

"Anh nhất định phải xin lỗi anh ấy đấy, lớn tiếng như vậy cơ mà!"

Nhìn Sư Tử hất mặt đi, Song Tử không nói gì. Dù cho biết bản thân sai khi lớn tiếng như vậy, nhưng bảo cậu xin lỗi thì sẽ không bao giờ. Những gì cậu nói hoàn toàn không hề không đúng, và cậu chỉ đang muốn thằng nhóc đó sáng mắt ra!

Sư Tử dường như cũng cảm nhận được ánh mắt bất mãn của người anh họ, nó cũng chẳng nói thêm gì nữa. Nụ cười tươi tắt ngúm, thay vào đó nó chỉ cười nhẹ.

"Ban nãy xin lỗi ca ca, em mất bình tĩnh quá!"

Ánh nhìn dịu dàng ôn nhu như một người anh trai đang nhìn em gái mình, Song Tử đưa tay mình nhẹ nhàng đặt lên trên mái tóc màu đen tuyền của Sư Tử. Không một lời nào, cũng chẳng hành động nào khác, bàn tay cậu cứ để yên trên đầu nó, như một cách trấn an tâm trạng hoàn toàn bất ổn của nó lúc này.

Bao nhiêu cảm xúc Sư Tử đã cố dằn lại trong lòng mình đều bị bàn tay dịu dàng kia khơi lên cả, khiến đôi mắt màu nâu khói vốn vui tươi chợt mở to rồi lại nheo lại đầy khổ sở. Đôi mắt ấy của nó, chẳng mấy chốc đã ầng ậc nước.

Như muốn giấu đi khuôn mặt tèm nhem của mình nếu nó thực sự khóc, và cả không muốn Song Tử nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt, Sư Tử bất ngờ chạy tới, ôm chầm lấy cậu. Với thân hình vốn nhỏ nhắn như một đứa trẻ, nó áp mặt mình vào cậu như một đứa em gái nhỏ ôm lấy người anh lớn của mình.

"Nhưng... một thế giới không có Tử Thiên bên cạnh... không được.. em không chịu được... Nè, nói em biết đi Song Tử, em phải làm gì...?"

Những tiếng nấc khẽ vang lên trên cơ thể không ngừng run bần bật, Song Tử có thể cảm nhận rõ mồn một chiếc áo cậu đang mặc bắt đầu bị thấm ướt. Nhưng Song Tử nào có quan tâm tới, khi cậu còn phải quan tâm đến một cái gì đó lớn hơn. Giữ chặt cô em họ đang nức nở liên tục, một tay ôm lấy đôi vai nhỏ bé cứ run lên, tay còn lại Song Tử nhẹ nhàng xoa đầu nó.

Cậu không thể nói bất kì điều gì, và cũng không có bất kì câu nói nào có thể giảm đi sự đau đớn chất chứa trong cõi lòng Sư Tử lúc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!