Chương 48: Quyết tâm

Bạch Dương đang nằm dài trên giường với một đống truyện tranh bao quanh cùng với mấy gói bim bim, chân lại không chút ý tứ gác ngược trên tường. Trông thật sự mất hình tượng, dù cho hình tượng của Bạch Dương vốn từ lâu đã không có chứ đừng nói tới mất! Thật khó coi!!

Thường ngày thì Sư Tử sẽ chui vào phòng Bạch Dương, hoặc ngược lại nó sẽ chui vào phòng mèo con, có hôm còn nằm ôm nhau ngủ ngon lành đến tận sáng chẳng biết trời trăng mây gió gì. Không trách được, bình thường trước khi dọn vào kí túc xá hai đứa nó đã vậy rồi!

Ban nãy sau cú điện thoại thì Sư Tử đi ngay, đương nhiên là cùng với Song Tử. Lại đi, Bạch Dương có thể nhìn thấy biểu cảm khó chịu của tụi nó với thân phận kẻ ngoài cuộc. Dù miệng thì nói là để mặc, hai đứa nó vẫn là bạn thân thiết, bị cho ra rìa chẳng trách tụi nó lại bực mình!

Mải nghĩ lung tung nên quyển truyện tranh trong tay trượt dần, Bạch Dương còn chẳng để ý tận khi quyển truyện rơi cái bộp vào khuôn mặt của nó. Kêu một tiếng, Bạch Dương xoa xoa chóp mũi đáng thương của mình. Đã không cao, lỡ bị gãy chắc nó tự tử luôn quá!

Mà, Bạch Dương tự nhiên nghĩ đến một chuyện, cũng là chuyện khiến nó không khỏi bận tâm gần đây. Là Song Ngư.

Một Song Ngư dịu dàng, ôn nhu. Một Song Ngư hiền lành, trầm tính. Một Song Ngư ít nói và ít thể hiện tình cảm. Vậy mà, lại cứ thích chọc điên con mèo nhà nó, rồi lại bắt đầu trở nên nghịch ngợm hiếu động trong chốc lát. Chưa kể, thỉnh thoảng còn khó chịu trong một số trường hợp bị cho ra ngoài sự chú ý của mèo. Bạch Dương không khỏi để tâm, dù cho nó cũng chẳng rõ tại sao nữa.

Giờ Bạch Dương mới nhận ra, gần đây nó cứ kiếm cách gần hơn Song Ngư mà đến nó còn chẳng để ý. Học nhóm thì tìm cách ngồi cạnh cậu, đi ăn cũng vậy, rồi thì này rồi nọ. Chỉ cần ở đâu có Song Ngư, Bạch Dương lập tức đến để gần cậu. Nó chắc đến chỗ Song Ngư làm thêm để xin việc luôn quá, trong trường hợp mẹ nó cho phép, mặc dầu điều này khá mơ hồ..

Bạch Dương có lẽ không nên nghĩ nhiều quá. Bởi khi nó nghĩ đến chuyện này, trong lòng nó dâng lên thứ cảm xúc mà nó rất ghét lại dành cho người mà nó rất yêu. Ganh tỵ.

Hình như có tiếng gõ cửa thì phải.

Ngồi bật dậy, Bạch Dương vội dọn dẹp hết đống truyện bừa bãi khắp giường của mình và chồng gọn gàng sang một bên, gói bim bim không cũng vội vứt vào thùng rác. Sau khi chắc chắn đã sạch sẽ phần nào, Bạch Dương mới lon ton chạy ra mở cửa. Nó thò cái đầu mình ra ngoài trong khi đôi mắt vẫn đảo liên tục.

"Ủa, Thiên Bình hả?"

Ban học hình như Thiên Bình có bảo có chuyện muốn nói với nó mà nhỉ.

"Vào đi! Vào đi! Mình cứ tưởng ai a!"

Cười nhẹ, Thiên Bình bước theo Bạch Dương vào trong phòng nó, không quên đóng cửa lại.

Căn phòng chung nội thất với các phòng khác, bao gồm cả phòng Thiên Bình. Vừa bước vào, cô lập tức chú ý đến chồng truyện tranh đặt cạnh góc giường, cùng với mấy miếng bim bim vẫn còn sót lại dưới sàn nhà. Nhìn Bạch Dương vội vội vàng vàng nhặt chúng bỏ vào thùng rác, Thiên Bình không khỏi phì cười. Lại bày bừa nữa chắc luôn!

"Đừng có báo với Lớp trưởng bệ hạ nha!"

Bạch Dương vừa chắp tay trước mặt vừa nói bằng giọng khẩn thiết.

Cũng đúng, cái phòng này của Bạch Dương đã bao nhiêu lần bị Xử Nữ "thanh tẩy" rồi còn gì. Chà, tính ra cũng cả chục quyển truyện cũ hơn với mấy chục cái gói bim bim bị xung vào "công quỹ" trong những giọt nước mắt khóc không ra của Bạch Dương..

"Mà, cậu có chuyện gì sao Thiên Bình?"

Vừa nói, Bạch Dương vừa nhảy phóc lên giường mình, nửa thân dưới nằm ra ngoài đung đưa chân trong khi không ngừng lăn tới lăn lui. Đứng một hồi, Thiên Bình đành kéo chiếc ghế trong bàn học Bạch Dương mà ngồi xuống.

"Thật ra.. thật ra là.. là.. mình... mình muốn... hỏi chuyện của... Nh

-Nhân.. Nhân M

-Mã..."

Nhìn Thiên Bình ấp a ấp úng cố gặn ra từng chữ, Bạch Dương chớp mắt liên tục. Đôi mắt nâu của nó đảo tới lui vào vòng, đồng thời bật ngược người ngồi dậy.

Chuyện về thằng em họ trời đánh của nó cơ à?

Biểu hiện trên gương mặt Thiên Bình khi phản chiếu trong mắt Bạch Dương lúc này rất lạ. Dù đỏ ửng, nhưng lại thoáng chút sự khổ sở là lạ, như vừa muốn nói, lại vừa không.

Nét đùa giỡn trên mặt Bạch Dương dần tắt ngúm, thay vào đó là sự bình tĩnh. Nó đủ thông minh để biết, Thiên Bình vốn không hề có ý đùa giỡn với chuyện mà cô sắp nói. Với chả một phần, cũng là vì chuyện đó dường như liên quan đến Nhân Mã.

"Thứ lỗi cho mình nếu mình nhầm, nhưng Thiên Bình này... cậu..."

Đôi mắt đen nhìn Bạch Dương thoáng thắc mắc, cô khẽ nghiêng đầu.

"Cậu thích Nhân Mã... có phải không...?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!