Tận đến khi cô gái trong vòng tay đã trở nên bình tĩnh trở lại, Kim Ngưu vẫn chưa cảm thấy nhẹ nhõm. Cô gái ấy, với đôi tay buông thõng xuống như bị gãy và khuôn mặt như vô hồn, chợt đưa tay áp vào ngực Kim Ngưu, cẩn trọng đẩy cậu ra. Vẫn cúi gầm mặt, đôi mắt nâu như cụp xuống, Ma Kết ngồi bó gối dựa vào thân cây gần đó.
Kim Ngưu ban đầu vẫn ngồi yên, vẫn dùng ánh mắt khó xử nhìn cô. Cậu không rõ bản thân nên rời đi hay ở lại, dù mong muốn của chính cậu vẫn hiểu rõ, Kim Ngưu lại không biết nó có khiến Ma Kết cảm thấy khổ sở hay không. Ngập ngừng một lúc, Kim Ngưu chợt đứng dậy. Cậu cảm thấy được sự kì lạ của chính mình mỗi khi ở cạnh cô, và có lẽ, Ma Kết cần yên tĩnh.
Có tiếng chuông vào học, đối với Kim Ngưu lúc này như càng hối thúc đôi chân cậu bước đi hơn. Cậu nên làm gì, cậu có nên rời khỏi, Kim Ngưu thực cũng không rõ.
Cảm xúc của Ma Kết bây giờ thật sự rất rối ren. Trong đầu cô lúc này, tất cả như rối bời. Những đoạn phim tua đi tua lại, những cảnh tượng đẫm nước mắt của bi thương, những nụ cười, mọi thứ như thêm hằn sâu vào tâm trí vốn đã không ngừng hỗn loạn của Ma Kết. Cô không rõ tại sao bản thân lại kể tất cả cho Kim Ngưu nghe dẫu cho cậu ta là loại người mà cô rất ghét, nhưng dù tiềm thức cứ điên cuồng, lồng ngực cô lại như vợi đi dần cái cảm giác đau nhói.
Ma Kết còn không biết mình đang nghĩ gì nữa.
"Vậy.. tôi vào lớp đây..."
Đôi mắt nâu đờ đẫn của Ma Kết bất giác mở to. Làm sao cái cảm giác hụt hẫng lại dâng lên khi cô nghe thấy tiếng bước chân? Làm sao cái cảm giác vô định khi cô nghĩ về một không gian sẽ không còn một ai ở cạnh? Trong vô thức, đó là khi bàn tay run rẩy của Ma Kết bất chợt vươn ra và nắm lấy vạt áo của Kim Ngưu.
"Cậu đã bảo.. ở bên tôi.. cơ mà..."
Ma Kết không rõ điều cô vừa nói ra là gì nữa.
Đôi chân vốn đã bước đi nặng trĩu của Kim Ngưu chợt khựng lại, đôi mắt như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, điều đó càng khiến cậu không muốn rời đi, nhưng lại không hề muốn quay người lại và đối diện với cô gái ấy. Cậu nên làm gì..?
"Cậu sẽ khó xử, tôi không muốn.."
Kim Ngưu muốn xin lỗi. Xin lỗi đã khơi lên nỗi đau chất chứa tưởng như đã lắng xuống trong lòng Ma Kết, xin lỗi đã khiến Ma Kết phải khó xử. Như lúc đó, chính Kim Ngưu còn không nhận ra, mình đã yêu cô gái này từ lúc nào, dù cho nơi trái tim cô luôn hướng đến lại chính là người anh trai yêu quý của cậu.
"Cậu còn không biết.. tôi đang khó xử vì điều gì..."
Ma Kết chợt cắn chặt môi, khuôn mặt cô vẫn cúi gầm xuống như vậy. Một Ma Kết mạnh mẽ và nghiêm khắc, cô chỉ đơn thuần là một đứa con gái mà tất cả chỉ là một tấm gương dễ vỡ.
"Đúng như cậu nói, tôi yêu anh Phi.. rất yêu.. đối với tôi, anh ấy là cả cuộc sống, là mọi thứ.. Cùng với Yến Ly, họ là người đã cứu rỗi tôi khỏi sự cô đơn của chính mình... Sự biết ơn đó.. tôi chưa từng nghĩ rằng nó lại phát triển thành tình yêu... và gây nên bi kịch mà tôi là người gây ra..."
"Cậu nhầm rồi... Dù cho cậu sai, anh hai cũng có lỗi... Cách của anh ấy, đã làm tổn thương cả cậu và Phạm Yến Ly!"
Khi Ma Kết ngẩng đầu nhìn Kim Ngưu đầy ngạc nhiên, với khuôn mặt chẳng hề nhìn về phía cô, tất cả những gì phản chiếu trong đôi mắt nâu đờ đẫn là đôi bàn tay nắm chặt lại. Đột nhiên, Kim Ngưu chợt quay ra sau. Người con trai đứng trước mặt như khổ sở lắm, như cậu sắp phải nói ra điều gì đó bất đắc dĩ. Đằng sau mái tóc rũ rượi ướt đẫm mồ hôi và khuôn mặt bị nước mắt rút đi sự tươi tắn, đôi mắt nâu kia như đang chờ đợi một điều mà chính cô còn không rõ.
"Anh hai.. Mã Phi.. bị bệnh.."!!
"Tôi nghĩ, là do.. anh ấy muốn rời xa Phạm Yến Ly trước khi quá muộn.. nhưng.. cách làm này lại càng khiến mọi thứ trở nên xấu đi..."
Đôi mắt ngơ ngác nhìn Kim Ngưu, rồi lại nhìn đâu đó dưới nền đất cỏ. Mã Phi bị bệnh?! Dù cho cô chăm sóc anh, cô chưa bao giờ để ý đến. Dù cho cô từng thấy anh ho ra máu, cô lại nghĩ đó chỉ là bệnh cúm thông thường theo lời anh nói. Dù cho cô ở cạnh anh, những cơn sốt dày vò sức khoẻ anh từng ngày cô lại chẳng hề nhận ra anh bị bệnh.
Vậy.. tất cả những điều anh làm là vì Yến Ly?! Trong lồng ngực Ma Kết dâng lên sự đau nhói kì lạ, sự hụt hẫng mà chính cô còn không hay biết. Nói ra chẳng qua.. tất cả.. cô chỉ là một kẻ thay thế.. một kẻ thay thế cho vị trí của Ly Ly khi anh không muốn nhỏ phải đau khổ vì mình..
"Vậy tính ra.. anh Phi xem tôi là gì..?!! Thay thế cho Yến Ly?! Nếu đã không yêu tôi, Mã Phi tại sao lại chấp nhận tình cảm của tôi?!!"
Cô đã biết, từ khi người con trai ấy nở nụ cười dịu dàng đến lạ nhìn cô, nụ cười mà cô từng nghĩ chỉ dành riêng cho Yến Ly. Dù cho cô là người đầu tiên bắt chuyện với anh, Ly lại là người đầu tiên kéo anh ra khỏi sự cô độc của bản thân. Nhỏ luôn toả sáng và đầy sức sống, chính điều đó đã thu hút người trầm lặng như Mã Phi. Cô biết chứ, từ lâu đã biết, nhưng tại sao lại không thể chấp nhận? Bởi vì Ma Kết quá yêu Mã Phi, hay chính cô quá ích kỷ?
Rốt cuộc, trong cái mê cung tình thù ấy, ai mới là kẻ có lỗi? Dù cho Mã Phi thực đã khiến Ma Kết và Yến Ly rơi vào đau khổ, cô làm sao giận anh được! Người con trai đã từng nghĩ hai cô gái cứu rỗi mình, đối với Ma Kết, anh mới là người cứu rỗi cô, nhưng lại nhấn chìm Ma Kết vào chuỗi kí ức gắn liền với bi ai. Nhưng, giống như Yến Ly, Ma Kết lại quá yếu đuối để hận họ!
Kim Ngưu tự nhiên cảm thấy giận anh trai mình quá! Chỉ vì sự ích kỷ của bản thân anh ta, Mã Phi đã khiến mọi thứ trở nên rối ren và hỗn loạn. Anh rời bỏ Yến Ly, rồi lại khơi lên tình yêu đã gần như lắng sâu trong Ma Kết. Cái bi kịch đau buồn kia, chẳng phải cách của anh trai cậu hoàn toàn sai hay sao! Chính vì điều đó, mọi chuyện mới ra nông nỗi thế này!
"Tôi chưa bao giờ.. dám nhìn vào đôi mắt của cậu..."
"Bởi vì nó giống như anh hai?"
Ma Kết chậm rãi gật đầu.
"Tôi sợ.. nhìn thấy anh ấy trong cậu.. giống như buổi lễ khai giảng..."
Kim Ngưu chợt nhớ về ngày đầu tiên nhìn thấy Ma Kết, một cô gái nghiêm nghị đại diện cho toàn thể tân học sinh khối mười, với đôi mắt nâu lạnh phản chiếu trong đôi mắt màu lam của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!