Trên hành lang trước lớp học giờ ra chơi nơi rất nhiều học sinh tụ tập, chân Ma Kết vẫn đều đều bước đi. Đôi mắt nâu tinh anh đờ đẫn và chán nản, dường như chẳng có một chút sức sống nào. Ở lại cái lớp nơi có cậu, cô không làm được..
Cả đêm hôm qua, Ma Kết không thể chợp mắt dù chỉ một chút. Cứ hễ mỗi khi đôi mắt này của cô nhắm lại, những hình ảnh đầy máu tươi của quá khứ đau khổ ấy lại hiện lên, hệt như một băng phim tua chậm. Cái kí ức Ma Kết chưa từng muốn nhớ nhưng lại nhắc bản thân không bao giờ được quên ấy, cứ như đang muốn dày vò cô, dày vò bản thân tội lỗi của Ma Kết. Cô đã có một người anh dịu dàng và ôn hoà, cô đã có một người bạn thân thiết đáng yêu và tốt bụng, nhưng chính cô lại là kẻ phá hoại tất cả những ngày tháng tốt đẹp ấy..
Ngay khi Ma Kết đã định bắt đầu một điều gì đó mới hơn, tốt hơn cho chính bản thân cô, thì ông trời lại mang đến cho cô một hình phạt khác. Tội lỗi khi cô dám từ bỏ và muốn quên đi, tội lỗi mãi không bao giờ rời bỏ Ma Kết, tại sao những chuyện này lại xảy ra.
Cứ mỗi lần nghĩ như vậy, Ma Kết lại không tài nào đối diện với Kim Ngưu được. Không phải cô ghét cậu, không phải bởi cậu là em trai của anh, mà bởi vì Ma Kết cảm thấy bản thân không xứng với cậu. Vì vậy, cô rời khỏi.
Rời khỏi khu học xá, bước đi trên sân trường nhộn nhịp, chẳng có bất kì thanh âm lọt vào tâm trí rỗng tuênh của Ma Kết. Vô thức, đôi chân cô hướng ra phần sân phía sau trường, nơi mà chẳng có bất kì học sinh nào đi đến. Ma Kết không hề nhận ra, tiếng bước chân khác đã đi theo mình nãy giờ. Có lẽ, do đầu cô chỉ toàn là những thứ mịt mù thôi cũng nên.
Kim Ngưu không thể ngăn bản thân chạy theo Ma Kết, và hiện tại cậu vẫn đang đi theo cô. Dù cho tâm trí tự nhủ phải dừng lại, hệt như câu chuyện lúc Thiên Yết kể, cậu không tài nào kiểm soát được bản thân. Bước theo cô, đuổi theo cô, khi Ma Kết rời khỏi lớp, hụt hẫng là tất cả những gì chi phối cậu. Chẳng biết từ bao giờ, Kim Ngưu trở nên luỵ như thế này..
Bản thân mình làm gì có tư cách đuổi theo cô ấy.. Chỉ tại mình mọi chuyện mới ra nông nỗi này..
Dù cho tự nói như vậy, Kim Ngưu vẫn im lặng đi theo Ma Kết. Sự chán nản và tĩnh lặng của cô khiến lồng ngực cậu đau nhói. Từng bước chân nặng nề của cô, khiến cho chính cậu cũng không thể thoải mái.
Cứ đi theo cô mãi như vậy, Kim Ngưu dần mất đi sự kiên nhẫn vốn có. Sự tránh mặt của cô, dù lỗi là ở cậu, vẫn khiến Kim Ngưu khó chịu. Cô tránh cậu, tránh nói chuyện, tránh gặp mặt, tránh tiếp xúc. Cứ chỗ nào có Kim Ngưu, Ma Kết lại nhanh chóng rời khỏi. Thử hỏi, cậu làm sao chịu được!?
"Đợi đã!!"
Khi Ma Kết vẫn đang bước đi, bàn tay cô chợt bị ai đó kéo ngược ra sau. Đôi chân khựng lại, đôi mắt nâu hơi mở to nhưng sau đó lại trở về trạng thái bình thường. Cô nhận ra giọng nói này, và Ma Kết không hề có ý định quay ra sau đối mặt với cậu.
"Cậu định tránh mặt tôi đến bao giờ?"
"Vậy... cậu định theo tôi đến bao giờ...?"
Ma Kết đủ thông minh để biết rằng, Kim Ngưu từ nãy đến giờ đã đi theo cô, dù cho cô không hề nhận ra đi chăng nữa. Bởi vì cậu ta đang ở ngay trước mặt cô.
Câu nói của Ma Kết khiến Kim Ngưu khựng lại trong vài giây, đôi mắt chợt nhìn sang hướng khác như muốn tránh khỏi đôi mắt chưa hề nhìn vào mắt mình. Môi mím chặt, cậu không hề định bỏ tay mình khỏi tay cô.
"Là... do tôi sao...?"
Khi đôi mắt Ma Kết mở to, sự tức giận chẳng biết từ đâu len lỏi trong cô. Bất chợt quay ngược ra sau, Ma Kết bực bội giật mạnh tay mình khỏi tay Kim Ngưu, khiến cho cậu vô tình không biết mình đã làm gì sai.
"Cậu bảo do cậu là ý gì hả?! Vì cậu là em trai anh Phi? Đừng có chọc cười tôi!!"
Chính Ma Kết cũng không hiểu lí do khiến cho bản thân tức giận, cô chỉ biết, lời người con trai này nói khiến lồng ngực cô đau nhói. Cậu ta muốn nhận lỗi nhưng lại không biết lỗi của mình là gì. Gì chứ?! Kim Ngưu làm gì có lỗi, điều này khiến Ma Kết không thôi được.
"Thiên Yết đã kể tới đó... phải không?"
Ma Kết nhìn thấy đôi mắt Kim Ngưu ngạc nhiên nhìn mình, dù cho cô không hề nhìn thẳng vào nó.
"Tất cả.. là do tôi.. Một người tôi đáng ra phải xem là anh, một người bạn yêu chính người anh đó của tôi... Và tôi lại là kẻ thứ ba xen vào giữa họ!! Chết tiệt!! Tất cả đều là do tôi một tay phá hoại hết!!!"
Vẫn đứng ngay trước Kim Ngưu, hai bàn tay gồng chặt, Ma Kết như hét lên. Từ đôi mắt nâu vốn đã ngấn nước từ lúc nào, cậu nhìn thấy những giọt lệ đang chảy xuống hai bên má. Chính Kim Ngưu, cũng đang nắm chặt lấy bàn tay của mình. Cậu hận bản thân không đủ can đảm để ôm lấy cô gái đang run rẩy kia. Cậu vốn làm gì có tư cách.
"Cậu nói đúng... Tôi... đã rất yêu anh Phi... không phải anh em, mà là thứ tình cảm nam nữ... Tôi yêu anh, rất yêu..."
Cậu biết mà, người con gái này, trái tim kia đã hoàn toàn chỉ hướng về mỗi anh trai cậu..
Kim Ngưu đang hy vọng điều gì cơ chứ..
"Nhưng Ly yêu anh, và anh cũng yêu Ly Ly rất nhiều.. Bởi vì tôi, bởi vì tôi không tự chủ được.. Chính tôi đã phá hoại tình yêu của hai con người tôi yêu quý nhất!!"
Ma Kết vẫn cứ nói, với gương mặt cúi gần và những giọt nước mắt không ngừng rơi.
"Cậu chỉ muốn ở bên người mình yêu... Đó không phải tội lỗi."
Kim Ngưu không rõ mình muốn nói gì. Động viên cô? An ủi cô? Không, cậu chỉ muốn nói với cô, và nói với cả bản thân mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!