Chương 4: Bạn mới

"Mình... bị lạc rồi thì phải...?"

Sau một hồi lâu đi lòng vòng sân trường, Sư Tử đành dừng lại nghỉ chân, và cùng lúc nhận ra một điều hết sức quan trọng... nó bị lạc... lạc, là lạc đấy!! Nhìn biển người xung quanh, ai cũng có bạn bè đi cạnh và vui vẻ trò chuyện với nhau, nó cực kì khó chịu và một chút tủi thân. Nó không thích việc bị lạc chút nào, không vui gì hết!!

Và ngoài điều đó ra, Sư Tử còn nhận ra một điều, điện thoại của nó đã bị chính chủ nhân quên lãng và để ở nhà. Vào lúc cần nhất thì lại chẳng thấy đâu. Ư, nó muốn quay lại chỗ ban nãy tìm những người còn lại, nhưng nó hoàn toàn chẳng biết chỗ mình đang đứng là ở khu vực sân nào nữa kìa... Kiểu này thế nào cũng bị Bạch Dương xạc cho một trận cho coi! Tại Song Tử hết!! Mà, ba người kia chắc cũng đang tìm nó chứ nhỉ... phải không... sao mà... nghi quá!!

Sư Tử vừa định rời đi, một cô gái chẳng biết từ đâu ngã vào người nó, khiến nó loạng choạng mém thì ngã. Khác với nó, cô gái ngã hẳn xuống đất, và dường như chẳng hề có ý định đứng lên. Khi Sư Tử định kéo cô bạn dậy, thì một ai đó lại đẩy nó ra, rồi xấn tới chỗ cô bạn kia.

"Chết tiệt, cái con nhỏ này!! Mày câm chắc?!"

Giọng nói chua ngoa của hai đứa con gái đang nắm lấy cổ áo của cô bạn kia xấc ngược lên thật sự rất khó nghe. Dù vậy, cô bạn nọ vẫn ngồi yên dưới đất mà không hề lên tiếng dù chỉ một lời, khiến cho Sư Tử đứng ngoài tức thay cô. Nó càng bực hơn, khi người ngoài làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, vẫn thong thả bước đi, thỉnh thoảng lại quăng cho cô bạn một vài ánh nhìn thương hại giả tạo.

Và hơn cả, cái đứa đang khoanh tay đứng một bên theo dõi như một bà hoàng khiến nó thấy thật chướng mắt!

"Con ranh này!! Còn không mau xin lỗi?!"

Một trong hai đứa con gái kia xấn tới, càng ấn mạnh tay nhỏ vào cô bạn kia hơn, đau đến mức cô bạn phải nhăn mặt. Dù vậy, nhỏ càng xông đến, toan tát vào mặt cô bạn đang cố chịu đựng kia. Đến lúc này thì Sư Tử hoàn toàn không nhịn được nữa. Nó đi tới trước ánh nhìn ngạc nhiên của hai đứa nữ sinh kia, mạnh bạo nắm lấy cổ tay đứa con gái định dùng vũ lực kia.

"Mày là con nào?! Buông ra mau!!"

"Mỹ Oanh, đủ rồi!"

Tiếng đứa nữ sinh nãy giờ chỉ đứng bên ngoài theo dõi khiến đứa con gái tên Mỹ Oanh đang định quay sang tấn công cả Sư Tử khựng lại. Đôi mắt và biểu hiện bất mãn hoàn toàn bị kiềm lại, nhỏ đành giật mạnh tay mình khỏi tay Sư Tử, rồi đứng dạt sang bên.

"Lâu quá không gặp, Sư Tử!"

Vừa nói một cách nhẹ nhàng, cô nữ sinh kia bước đến trước mặt Sư Tử

- lúc này đã đứng chắn cho cô bạn vẫn còn ngồi sụp dưới đất

- vừa mỉm cười. Đầu ngẩng cao, khuôn mặt xinh xắn với mái tóc nhuộm vàng và đôi mắt đầy kiêu ngạo và đanh đá, Sư Tử đương nhiên nhận ra đứa con gái kia hoàn toàn không ưa gì mình, và chính bản thân nó cũng chẳng ưa nhỏ.

"Hạ Mai, cậu lại gây chuyện?"

"Chỉ tại con nhỏ quê mùa đó đụng phải Hạ Mai mà không xin lỗi thôi," Là giọng đứa nữ sinh còn lại ngoài Oanh, đang khoanh tay trước ngực đầy kiêu ngạo.

"Yến Ly!!"

Sau khi khẽ nhắc nhở Ly bằng giọng cao ngạo, nhẹ nhàng nhưng đầy khó ưa, Hạ Mai quay sang Sư Tử. Nhỏ chợt bước đến gần nó, đôi mắt vẫn đầy sự bỡn cợt. Hoàn toàn không thèm để tâm đến cô gái kia nữa, nhỏ dường như chỉ còn chú ý đến Sư Tử

- đứa con gái mà nhỏ cực ghét!

Không chút sợ sệt, Sư Tử thản nhiên dùng đôi mắt màu nâu khói của mình nhìn thẳng vào mắt Hạ Mai. Nhỏ là hoa khôi nổi tiếng nhất của trường nó khi còn cấp hai. Bề ngoài sự thánh thiện của một cô nữ sinh là quán quân cuộc thi "Nữ sinh thanh lịch" năm lớp tám, Hạ Mai là người đứng sau hàng loạt cuộc bắt nạt trong trường. Một đứa con gái buông thả và ăn chơi, hoàn toàn không ra gì.

Nếu người ta luôn sợ nhỏ và sợ phiền phức vì dính tới nhỏ, Sư Tử thậm chí chẳng thèm công nhận nhỏ.

"Dù cấp ba, cậu vẫn không thay đổi nhỉ," Sư Tử nhếch môi. "Một đứa con gái lêu lỏng và thích bắt nạt kẻ yếu hơn mình?"

Dù cho bên trong sôi sục sự tức giận, Hạ Mai vẫn cố giữ cho mình bình tĩnh, cho cả Oanh và Ly

- hai "cận vệ trung thành" nhất của nhỏ.

"Cậu không thể cẩn thận lời nói của mình sao? Điều đó thật không tốt chút nào cả!"

Sư Tử khẽ tặc lưỡi. Còn dám nói nhiều, rõ ràng biện hộ trả treo. Đứa con gái này, thực sự khiến nó khó chịu. Nó chợt liếc ra sau nhìn cô bạn một cái để chắc cô vẫn ổn, rồi tiếp tục đối mặt với tụi Hạ Mai.

"Vì cô bạn đụng trúng cậu sao? Thật trẻ con và giả tạo!"

"Nói nhiều," Hạ Mai chợt cười. "Thương nhau như thế, vậy cậu chịu cái tát ban nãy cho cô ta nhé?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!