"Vậy, con về nhé, thưa cô!"
Cúi chào cô giáo đang ôm lấy bé Nhi, Ma Kết đi tới xoa đầu con bé, cười tươi. Cho đến khi định rời đi, cô mới phát hiện chẳng thấy Kim Ngưu đâu cả.
Cái tên này! Đi đâu thế không biết?
"A! Anh Quân kia! Chị, có cả anh đi cùng chị nữa!!"
Nhìn theo ngón tay của đứa bé đang trỏ về một phía, Ma Kết nhìn thấy Kim Ngưu và Quân đi cạnh nhau, còn đang nói chuyện gì đó. Bọn họ thân nhau từ khi nào mà cô không biết ấy nhỉ, mặc dù bản thân Ma Kết cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.
Khi Kim Ngưu định rời khỏi và bước theo Ma Kết, thằng Quân chợt túm lấy áo cậu giữ lại, rồi nhỏm người thì thầm gì đó không rõ, khi đến cậu cũng mở mắt kinh ngạc, tuy trở lại bình thường ngay sau đó.
"Kim Ngưu! Nếu không nhanh lên, ta sẽ muộn chuyến xe cuối đấy!!"
Cho đến khi nghe thấy tiếng Ma Kết khó chịu gọi to đằng kia, Kim Ngưu mới sững người mà sực tỉnh. Cậu đứng thẳng dậy, nhìn ra chỗ ngoài cổng nơi cô đang đứng nhíu mày, rồi lại nhìn thằng bé một cái. Đôi mắt màu lam của cậu lúc này, dường như vẫn chưa bắt kịp, nó phức tạp đến kì lạ.
***
"Đó là, trại mồ côi sao?"
Ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày chạy qua bến học viện, Kim Ngưu thậm chí không để tâm đến việc mình đang ngồi trên thứ phương tiện mà cậu đã từng rất ghét. Và câu hỏi của cậu, thực sự khiến Ma Kết thắc mắc.
"Tôi cứ tưởng cậu biết rồi chứ!"
Bước vào một nơi như vậy, chẳng phải một đứa nhóc cũng biết đó là trại mồ côi rồi hay sao. Ma Kết thực sự nghi ngờ kiến thức thực tế của Kim Ngưu. Và bởi cô không nhìn sang cậu, cô không hề nhận ra đôi mắt phức tạp của Kim Ngưu không có một chút nào là đùa.
Theo lời thằng nhóc đó... mà, chỉ là trùng tên cũng nên...
"Cậu hay tới đó lắm sao?"
Một lần nữa, câu hỏi của Kim Ngưu khiến Ma Kết sững người, nhưng đôi mắt dường như vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.
"Cũng... có thể nói như vậy..."
Chuyện này Ma Kết không muốn nhắc đến chút nào. Không phải cô đang xem thường nơi đã nuôi mình lớn chừng này, mà là cô không hề muốn nhắc về quãng thời gian kinh khủng trước đó. Đối với cô, đó là ác mộng, dù cho vẫn chưa là gì so với lần đó đi chăng nữa...
"Mà, làm sao cậu thân được với Quân thế? Tôi nhớ thằng bé khó gần lắm cơ mà!"
Vẫn không nhìn Kim Ngưu, Ma Kết không hề nhận ra đôi mắt màu lam vừa mở to. Thân, cậu nghĩ đâu có tới mức đó...
"Ma Kết này..."
"Gì?"
Dù cho muốn nói ra, muốn xác minh, nhưng đôi mắt màu nâu kia của Ma Kết khiến Kim Ngưu không ngừng do dự. Cậu có nên nói ra? Cậu có nên hỏi thử? Nhưng sẽ thế nào nếu vì cậu mà vô tình khiến cô nhớ lại những kí ức đau thương? Rốt cuộc, Kim Ngưu vẫn không thể hỏi được. Suốt chuyến xe buýt về học sinh, cậu không còn mở miệng lên tiếng gì nữa, nhưng lại không thể ngừng suy nghĩ.
Tại sao, mình lại lo nghĩ cho con nhỏ đó chứ?!
***
Bước xuống xe buýt, vẫn đi cùng Ma Kết, nhưng Kim Ngưu mãi vẫn chưa trút được những mối lo ngại của mình, và điều này khiến cậu thấy khó chịu. Khó chịu hơn cả, là sự lo lắng kì lạ dành cho Ma Kết mà chính cậu còn chẳng lí giải được.
Về đến kí túc xá, Ma Kết không khỏi ngạc nhiên khi chỉ có mỗi mình Thiên Yết ở nhà. Khi được hỏi, cô nàng nói rằng tụi nó gần như ra ngoài hết cả. Còn một tiếng nữa là tới bữa cơm, và điều không may là Thiên Yết đã nấu xong tất cả. Lúc này, cô đang ngồi trên sofa, chán nản xem ti vi trong khi đôi mắt đen gần như hoàn toàn lạnh lùng.
"Cậu mới về sao?"
Câu hỏi này là của Ma Kết dành cho Thiên Yết, trong khi vẫn đang tháo đôi giày của mình ra. Cô nhớ Thiên Yết nói là có việc bận cần đi đâu đó mà.
"Cậu nghĩ sao? Luôn luôn là Xử Nữ, không phải mình!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!