Chương 36: Những cảm xúc khác nhau

Là cậu vô tình, hay trách cô quá ngây thơ...

Là trong mắt cô không có hình bóng cậu, hay vì cậu quá nhu nhược...

*****

"Được rồi, hôm nay tới đây thôi!"

Sau tiếng của người đạo diễn, Thiên Bình thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự mệt đến kinh khủng, đến mức chỉ muốn ngồi bệt xuống cái sân khấu này, mặc kệ dơ bẩn hay mất hình tượng gì gì đó. Thiên Bình chưa từng nghĩ quay quảng cáo cho một thứ gì đó lại mệt đến như vậy. Biết trước cô chắc chắn không nhận, thà tốn tiền mua thuốc bổ họng để đi thu âm còn sướng hơn.

Nhận lấy chai nước và cái khăn từ chị quản lý, Thiên Bình ngồi phịch xuống ghế của mình, thở liên tục. Kinh khủng, chỉ có một đoạn quảng cáo mà quay suốt từ sáng sớm đến trưa chiều. Mệt quá đi mất!

"Em đã bảo là em kém diễn xuất nhất mà!"

Đáp lại lời than thở của Thiên Bình, chị quản lý chỉ cười trừ rồi rời đi ngay sau đó để bàn việc gì đó với người biên tập chương trình. Bọn họ đáng ghét thật! Cái gì mà vì tại nổi tiếng nên mời? Bộ có tiền muốn gì cũng được chắc!! Lần sau cô sẽ không bao giờ đóng quảng cáo nữa, nhất định không bao giờ!!

Phải về nói khéo với Xử Nữ mới được!

Tu một hơi hết cả chai nước, Thiên Bình cảm thấy khoẻ khoắn hơn được đôi phần. Chợt, trong đầu cô hiện lên hình ảnh của cậu ta. Mặc cho Thiên Bình cố xoá đi khỏi tâm trí, cô vẫn không thể ngăn mình nghĩ về cậu ta. Chắc chắn là Thiên Bình điên mất rồi cũng nên.

Giờ không biết cậu ta đang làm gì nhỉ? Mà việc gì mình phải lo cho cậu ta cơ chứ!?

Nói là nói vậy, Thiên Bình vẫn cứ nghĩ về cậu miết. Cậu có đang ở kí túc xá không, cậu có ra ngoài hay không. Tuy nhiên, bao nhiêu suy nghĩ của Thiên Bình đều vô nghĩa khi cô nhận ra, người cậu ta thích hoàn toàn không phải cô...

M

-Mình nhất định không có thích hắn! Nhất định không, không mà...

Nhưng, nghĩ về những thứ đó chẳng hiểu sao lại khiến lồng ngực cô đau nhói. Cậu ta là thứ mà Thiên Bình không bao giờ đủ sức để vươn tới cả, không bao giờ dù cho người đó có còn tồn tại hay không đi chăng nữa...

***

"Ê nhóc, bàn số 9!"

Sự vênh váo của mấy đồng nghiệp làm cùng thật khiến Song Ngư muốn đạp cho mỗi người mấy đạp. Lại còn dám chọc tức cậu! Dù cho biết rõ chỉ là đùa vui chẳng có ý gì xấu, điều này quá đủ để Song Ngư cảm thấy bực mình. Trong khi Song Ngư nai lưng ra chạy hết bàn này lại chạy đến bàn kia thì bọn họ lại thản nhiên ngồi xem "kịch", với cái lí do là vì khách hàng ưng cậu hơn. Aha, hình như có vài người đang chọc núi lửa bùng phát thì phải!!?

Song Ngư bỗng nhìn lên đồng hồ. Hôm nay cậu làm khá nhiều thì phải. Tự dưng nghĩ đến nó, không biết về chưa nhỉ.

"Song Ngư, có cô bé đáng yêu nào tìm chú mày này!"

Tiếng của một anh chàng đồng nghiệp lớn hơn Song Ngư vài tuổi khiến người đang mải suy nghĩ vẩn vơ như cậu sực tỉnh. Chớp mắt mấy cái, đưa cái khay thức ăn định bưng sang cho một cậu bạn khác, Song Ngư có thể nhìn thấy cô bé mà anh chàng kia nói đang đứng chỗ cửa vào.

"Cậu làm gì ở đây vậy, Cự Giải?"

Khẽ giật mình một cái, đôi mắt màu nâu nhạt bắt đầu đảo liên tục vài vòng ngón trỏ lại kề sát môi một cách bối rối. Nhìn sang cậu đang nghiêng đầu nhìn mình, càng khiến Cự Giải bối rối hơn!

"À, mình... A! Mình học thêm, học thêm! Tiện thể ghé qua coi cậu xong chưa ấy mà..."

Làm sao Cự Giải có thể nói là chẳng có lớp học thêm nào vào ngày hôm nay và đến gặp Song Ngư là chủ đích của cô từ trước... Cự Giải mím chặt môi, sao tự nhiên cô cảm thấy mình cứ như một tên bám đuôi ấy!!

Khác với sự lúng túng của Cự Giải, không có bất kì sự khó xử nào hiện lên trên khuôn mặt Song Ngư, và bên trong cũng chẳng có lấy một dao động nào. Nói cậu vô tâm cũng được, nói cậu hờ hững cũng được, nhưng đôi mắt màu cafe kia hoàn toàn không chứa chút tia thoải mái nào. Dù cho Cự Giải là bạn, trong lòng cậu vẫn có một thứ cảm giác khó chịu không thôi.

Cô gái này, như bao đứa con gái khác, vốn đâu hiểu được con người thật của cậu...

Nhưng, cái "mặt nạ" mà Song Ngư từ đầu đã đeo cho mình, cậu nở một nụ cười ôn nhu.

"Mình còn khá bận, nên cậu cứ về trước cũng được, không cần phải chờ làm gì!"

Vẫn nhẹ nhàng như vậy, vẫn hiền lành như vậy, nhưng lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Cự Giải. Cô cảm thấy, bản thân như đang rơi xuống hố sâu vậy. Lẽ nào, là cô đang làm phiền cậu...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!