Chương 35: Ngày nghỉ bận rộn

"Nơi này... là...?"

Ngẩng cao đầu, đôi mắt Kim Ngưu hiện rõ sự kinh ngạc tột độ, pha lẫn là sự thắc mắc không thôi. Cậu kể ra cũng bị cận một chút, nên dòng chữ chỗ cửa thật ra Kim Ngưu cũng không nhìn thấy rõ lắm, nên cậu chẳng dám chắc. Trong khi cậu còn định quay sang hỏi cô gái kia, thì ai đó đã thản nhiên đẩy cổng bước vào, khiến cho Kim Ngưu phải vội vàng chạy theo sau.

Chỗ này thật sự rất thoải mái nha! Không khí trong lành, lại còn có gì đó tràn đầy sức sống, khiến cho Kim Ngưu tự nhiên thích thú mà không kiềm được cứ nhìn quanh quẩn xung quanh, đôi mắt màu lam sáng lên như trẻ con được dẫn đi chơi. Trong khi vẫn còn xách hai túi đồ nặng trĩu, cậu lại nhoẻn miệng cười, tiếp tục quan sát xung quanh.

Ma Kết hai tay xách một túi, đi phía trước dẫn đường cho Kim Ngưu. Mặc kệ cậu bạn cứ nhìn dáo dác với đôi mắt sáng rỡ như trẻ con, cô dường như đang tìm thứ gì đó không rõ. Men theo con đường với hai hàng cây xen kẽ hai bên từ cổng ngoài vào, Ma Kết dẫn Kim Ngưu bước vào khuôn viên chính, mà cả cô cũng không ngừng nhìn mọi thứ. So với lần cuối cùng Ma Kết ghé đây, tất cả thay đổi khá nhiều, nhưng vẫn còn lưu lại sự thanh bình như cô còn nhớ.

Bước vào được sân trong thì Ma Kết nhìn lại, đôi mắt màu nâu phản chiếu hình ảnh những đứa trẻ đang chơi đùa cùng nhau đằng kia, cô chợt mỉm cười, dù cho Kim Ngưu đằng sau đang mang khuôn mặt cực kì ngơ ngác. Khi những đứa trẻ nhận ra sự có mặt của người lạ, thay vì hét lên và bỏ chạy, chúng đột nhiên la ùm lên rồi chạy ào lại một cách đầy mừng rỡ. Một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi chạy lại, ôm chầm lấy Ma Kết khiến cô hơi chới với.

"Tụi em nhớ chị quá trời luôn Tiểu Kết! Chị chẳng thèm về thăm tụi em gì cả!!"

"Đúng đó! Đúng đó!!"

Trong khi Ma Kết còn chưa kịp trả lời, thì đám trẻ đã hùa theo mà ồ lên, thật khiến cô cứng họng.

"Có khi nào Tiểu Kết quên tụi mình rồi không?"

"Có không? Có không?"

Nhìn hai bé gái sinh đôi đứng cạnh nhau nói như vậy, Ma Kết thật sự chỉ biết cười trừ. Tận một lúc sau mới bỏ cậu bé ra, cô đi tới, đưa tay xoa đầu mấy đứa trẻ kia.

"Gan nhỉ? Dám nói chị như thế! Uổng công chị mua quà cho các em!"

Chẳng thèm để tâm Ma Kết đang giận lẫy, bọn trẻ lập tức chạy ào tới chỗ cô, đúng hơn là chỗ túi đồ mà Ma Kết ban nãy đặt dưới đất. Một cách vui vẻ, cô xoa đầu từng đứa, nụ cười tươi đầy hớn hở mà chẳng hề nhận ra ai đó bị bỏ lơ nãy đến giờ.

"Đằng kia cũng có thì phải..."

"Nhưng người lạ mà, nhỉ?"

"Nhỉ? Nhỉ?"

"Có khi tới bắt tụi mình! Sợ quá! Sợ quá!"

Khi bọn trẻ chỉ trỏ thì thầm to nhỏ về mình, Kim Ngưu mới thoáng giật mình. Khoé mắt cậu, giật liên hồi. Mấy đứa nhóc này, đúng là gan tày trời mà!! Ai thèm bắt chúng cơ chứ hả?!!

Trong lúc khuôn mặt Kim Ngưu càng trở nên đen kịt lại, cậu vô tình chạm phải ánh mắt của Ma Kết đang nhìn mình. Đôi mắt màu nâu phản chiếu trong mắt cậu, vừa trêu chọc vừa đùa bỡn, lại còn như muốn chọc tức cậu. Từ ngạc nhiên chuyển sang bực bội, khoé môi Kim Ngưu giật giật khi nhận ra cái nhếch môi khinh khỉnh của Ma Kết.

Mặc kệ anh chàng đang sưng sỉa mặt mày kia, Ma Kết hai tay vẫn chống lên đầu gối chợt nhìn xuống những đứa trẻ vẫn đang bao quanh mình, cô thì thầm gì đó với cậu bé ban nãy, cùng với mấy đứa vừa tụm lại nghe trộm, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Kim Ngưu khiến cậu có cảm giác hơi bất an.

"Cái..."

Kim Ngưu vẫn còn chưa hiểu chuyện gì, thì chợt toàn bộ đám trẻ vốn đang đứng quanh Ma Kết chợt nhào về phía cậu. Hai đứa trong số bọn chúng nắm lấy tay đã bỏ hai túi đồ xuống của cậu, kéo Kim Ngưu đi mà chính đương sự còn chưa ngộ ra.

"Mấy đứa làm gì?!! Này! Bỏ anh ra!!"

Mặc kệ sự cự tuyệt quyết liệt của Kim Ngưu, bọn trẻ vẫn níu lấy cậu. Chẳng phải ban nãy còn sợ cậu bắt cóc chúng sao?!!

"Nhưng chị Tiểu Kết bảo anh đến chơi với tụi em mà, không phải sao?"

Nhìn mấy đôi mắt tròn xoe ngấn nước đang nhìn mình, Kim Ngưu đương nhiên có chút xíu mủi lòng. Và cái chút xíu đó đã làm cho cậu hoàn toàn "bại trận" trước lũ trẻ ranh kia. Kim Ngưu, thật sự hận cô nàng Ma Kết đang nhìn cậu với khuôn mặt mãn nguyện đằng kia!! Hận! Cậu thật sự hận!!!

Nhìn cách bọn trẻ níu lấy anh chàng kia, Ma Kết vừa buồn cười vừa có chút vui mừng. Vốn ghét cậu ta, nhưng cô tự nhiên cảm thấy Kim Ngưu thật đáng yêu, cách mà cậu chàng đang chơi với bọn trẻ bằng khuôn mặt mếu máo.

"Tiểu Kết phải không con?"

Tiếng gọi dịu dàng pha lẫn kia khiến Ma Kết ngạc nhiên quay lại, đôi mắt mở to phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ quá năm mươi đôn hậu, đang mỉm cười với cô. Từ kinh ngạc, Ma Kết trở nên vui mừng ra mừng, cười đến híp cả mắt.

"Vâng, con chào cô! Lâu quá con mới về, cô không... giận con chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!