Chương 33: Thi

Một tuần học thi đến điên cuồng, học cả thầy cô lẫn bạn bè, đương nhiên không thể thiếu cả sách vở, hầu như mặt mày ai cũng lừ đừ vì phải thức khuya ôn bài, và cặp kính cận thì thậm chí hoàn toàn không tháo ra dù chỉ một giây. Cách ôn thi của học viện này, đúng hơn là cuộc chiến thành tích dường như luôn xảy ra vào các kì thi của lớp chọn, thật sự cực kì đáng sợ.

Ngày thi tiếng anh, cũng là ngày thu cuối cùng, lớp Toán tụi nó bị chia ra cả, thậm chí cả mười hai đứa tụi nó cũng bị chia tùm lum, mỗi phòng vài đứa.

Lúc bước vào phòng thi, Bạch Dương vẫn còn cầm chặt cứng cuốn đề cương anh mà Song Ngư tốt bụng soạn cho. Dù không chỉ mỗi mình nó, cả Cự Giải cũng có, nhưng Bạch Dương vẫn cảm thấy vui. Quyết không làm thất vọng cậu, nó nhất định phải mang về một điểm số hoàn hảo!

Song Tử cùng phòng thi với Bạch Dương, ngồi khác dãy và cách khoảng năm bàn, nhìn nó mặt hớn hở và tập trung cao độ, cậu không khỏi cảm thấy bực mình. Thường xuyên đi đi lại lại các nước, Song Tử không tin trình độ ngoại ngữ của cậu kém hơn Song Ngư, việc gì nó chỉ nhờ mỗi tên đó cậu thực sự không hiểu. Dù cho Song Tử không ghét Song Ngư, nhưng sự ganh tỵ là không tránh khỏi.

Chợt thò tay vào túi lấy ra một cái gì đó, đôi mắt Song Tử trở nên chán nản. Dù cho cậu đã rất cố sức sửa thứ này, kể cả không hoàn mỹ như ban đầu đi nữa, chẳng biết Song Tử có thể đưa cho nó được không. Bỏ lại vào túi, cậu có lẽ nên nhờ Nhân Mã thôi.

Xử Nữ ngồi cuối dãy của Bạch Dương, và cậu hoàn toàn không quan tâm đến mấy đứa bạn kia, dù cho ánh mắt thằng Song Tử thật sự khiến cậu để ý đôi chút. Nhưng mặc kệ, đối với Xử Nữ vẫn có thứ quan trọng hơn nhiều. Theo nguồn thông tin được cung cấp từ siêu quậy Thế Đạt, có vẻ như lớp Văn trau chuốt ôn tập rất nhiều, không chỉ văn. Kì thi cậu nhất quyết không thua!! Lớp Toán phải đứng nhất khối, vượt qua lớp Văn, thậm chí cả lớp Anh!! Đợi đó, Xử Nữ nói được làm được!!!

Khí thế hừng hực mang theo sát khí của ai đó khiến cả phòng thi tự nhiên ớn lạnh sống lưng, tính luôn cả Thiên Yết và Ma Kết ngồi gần đó...

***

Tiếng chuông hết giờ vừa vang lên, Cự Giải cũng vừa làm xong câu cuối cùng trong bài thi của mình. Đặt cây viết xuống, cô thở hồng hộc, chẳng khác nào vừa mới chạy việt dã vậy. Không chỉ mỗi Cự Giải, hầu như ai cũng vậy cả. Bài thi anh này, chỉ là giữa kì một nhưng lại dài và khó đến khiếp, thậm chí cả những học sinh lớp Anh trong này cũng khá cật lực.

Vốn không giỏi tiếng anh, Cự Giải đương nhiên vẫn còn lo lắng tận khi cô đưa bài cho giám thị.

"Cự Giải! Làm được không? Được không?"

Đang thu dọn lại đồ đạc tứ tung trên mặt bàn thì Thiên Bình phía sau khều khều. Nhìn cô bạn, Cự Giải chỉ biết cười khì.

"Không biết nữa... khó quá... Cậu thì sao?"

"Đừng có nhắc mà!" Vừa nói, Thiên Bình vừa nằm dài ra bàn. "Mình chỉ giỏi tiếng anh giao tiếp thôi, nhưng toàn là ngữ pháp..."

Thiên Bình trông thật sự khổ sở, Cự Giải hoàn toàn không biết phải nói gì ngoài cười trừ động viên cô bạn thân. Nhìn sang Bảo Bình ngồi khác dãy đằng kia, cô vừa muốn hỏi vừa không. Ban nãy lúc Cự Giải vô tình nhìn sang, Bảo Bình đã hoàn thành bài của mình rồi, dù lúc đó còn tận hơn nửa giờ làm. Thật sự khâm phục mà, chả bù cho cô... Mà không biết, cậu thế nào rồi nhỉ.

***

Bốn đứa còn lại bị xếp cùng vào một phòng, và bằng một phép thần thông vi diệu nào đó, Song Ngư và Nhân Mã

- hai tên vốn có chút không ưa nhau

- lại ngồi cùng dãy, cùng bàn, thậm chí là cạnh nhau. Điều này vô tình khiến cái bàn cuối tràn ngập khí hắc ám từ lúc bắt đầu đến hết giờ, không khí thật quá tập trung!

Sư Tử và Kim Ngưu được xếp ngồi cạnh nhau, hiện tại đang thoải mái trao đổi kết quả cho nhau, và một chút cũng chẳng để tâm đến cái bàn cuối trong suốt giờ làm bài. Kim Ngưu và Sư Tử, ngoài mặt ngu ngu ngơ ngơ, nhưng ngoại ngữ lại tốt đến kinh hồn vì những lý do sâu xa nào đó ngoài khả năng điều tra. Bốn con người duy nhất thuộc lớp chuyên Toán cũng chính là bốn con người xong bài nhanh nhất.

Lúc này, Sư Tử đã lon ton nhảy khỏi chỗ ngồi và chạy xuống bàn cuối cùng. Nắm lấy tay Nhân Mã còn đang ngồi yên một chỗ, nó kéo cậu đi mất. Nó đói rồi!

Nhân Mã không nhịn được mà mỉm cười. Thật sự là chỉ ở bên mèo con, cậu mới có thể vui được.

Kim Ngưu cũng đã nhảy tót xuống bàn cuối từ lúc nào. Hai tay chống cằm nhìn thằng em họ đang im lặng cất đồ đạc, khoé môi cậu tự nhiên nhếch lên. Dù cho đôi mắt màu cafe kia hoàn toàn không thay đổi quá nhiều, nhưng cậu kể ra cũng ở cùng thằng nhóc này từ bé. Song Ngư, chắc chắn đang cố giấu đi sự thất vọng thoáng qua của mình. Vui thật nha, Kim Ngưu thấy thú vị!

***

Rời khỏi phòng thi là tụi nó lập tức tụ tập về phòng học của lớp Toán, hết thảy cả hai mươi tám đứa. Nhoi nhoi trong lớp học, không ngừng bàn tán xôn xao về môn vừa thi, tụi nó thật sự chẳng khác nào một cái chợ.

Bạch Dương ngồi trên ghế mà nằm dài xuống bàn. Đáng ghét, nó mệt chết đi được! Thật sự là tiếng anh nó dù thế nào cũng không nuốt nổi mà! Nhưng, Bạch Dương chắc chắn đã cố hết sức, và nó hoàn toàn không hề thấy thất vọng!!

"Cái gì cơ?!! Nói lại coi!!"

Tự nhiên đang nằm thì một câu nói của đứa nào đó lọt vào tai Bạch Dương, khiến nó lập tức bật dậy. Nắm lấy cổ áo của Bảo Bình giật ngược trong khi cậu còn chẳng hiểu mình có làm gì đụng chạm đến con cừu điên này hay không.

"Mày nói gì? Nói lại lần nữa!!"

Bảo Bình vốn cực kì gan dạ, nhưng con nhỏ này thực sự khiến cậu thấy sợ nha. Cậu làm gì, nhớ rõ ràng là chỉ đang dò lại bài thi theo những gì cậu nhớ được với Xử Nữ và những người khác thôi mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!