Chương 31: Dạ hội (4)

Khi Song Ngư chạy ra bên ngoài, thì cậu đã chẳng thấy Sư Tử đâu dù cho có nhìn dáo dác khắp nơi. Chạy theo nó, cậu không biết tại sao, nhưng chỉ việc không thấy nó, cũng đủ khiến cậu khó chịu, một chút.

"Mày ra ngoài làm gì vậy, cá điên?"

Đôi mắt lạnh của Song Ngư dịu lại, cậu nhìn sang nơi vừa phát lên tiếng nói và lập tức nhìn thấy, đứng cạnh nhau cách cậu vài chục bước, là Song Tử và Bạch Dương đang đi lại, ánh nhìn đầy thắc mắc. Dù cho nhận ra bộ váy của Bạch Dương dường như bị dính thứ nước gì đó, Song Ngư cũng chẳng quá để tâm.

"Mình tưởng cậu ở trong... với Cự Giải..."

Vừa mới khóc bù lu bù loa một trận nên giọng của Bạch Dương vẫn còn nghẹn một ít. Nó hít sâu, cứ như đang rất cố gắng để gặng ra câu hỏi ban nãy. Bạch Dương không hề nhận ra, ánh mắt của Song Tử, chỉ vừa mới rời khỏi nó.

Đến lúc này, trong đôi mắt màu cafe của Song Ngư mới thoáng lên sự kinh ngạc. Cậu, thực sự đã quên mất Cự Giải. Song Ngư mím chặt môi. Bỏ cô lại và chạy theo Sư Tử theo cảm tính dù chẳng biết liệu đó có phải việc quan trọng hay liên quan đến mình hay không, cậu không hiểu sao bản thân có thể. Kể cả khi Song Ngư và Cự Giải chẳng hề có bất kì tình cảm nào trên bạn bè đi chăng nữa, thì Cự Giải vẫn là một cô gái nhút nhát. Song Ngư cắn chặt môi, cậu thực sự cảm thấy khó xử.

Song Tử lại nhìn sang Bạch Dương, nhìn xuống bàn tay vẫn còn đang run rẩy kia, ánh mắt hình như chùng xuống. Đôi mắt màu nâu của nó, hoàn toàn chỉ nhìn mỗi Song Ngư đằng trước, Song Tử chợt cảm thấy khó chịu. Cậu quên hẳn đi câu hỏi vẫn chưa nhận được câu trả lời nào của mình.

"Song Tử! Này! Cậu có tin nhắn hay gì kìa!"

Đến tận khi Bạch Dương lên tiếng nhắc, Song Tử mới nhận ra chiếc điện thoại trong túi áo của mình đang sáng đèn và run liên tục. Mặc cho ánh mắt của cả nó và Song Ngư nhìn mình, cậu dường như chỉ còn biết dán mắt vào cái màn hình điện thoại kia. Từ bình thản, sang ngạc nhiên và cuối cùng là lo lắng, Song Tử bất giác bặm chặt môi.

"Bạch Dương, phiền cậu nói với Xử Nữ rằng bọn tôi về muộn, tôi và Sư Tử!"

Chẳng để Bạch Dương kịp phản ứng gì, Song Tử đã vừa bỏ điện thoại lại vào túi, vừa chạy đi. Nhìn cậu chạy từng bước nhanh đến hối hả, đôi mày của Song Ngư chợt nhíu lại. Về muộn sao...

Bạch Dương gần như đoán được chuyện gì, cũng như người gửi tin cho Song Tử, dù nội dung thì nó không dám chắc. Dù sao thì dạo gần đây, hai anh em nhà cậu ta trông cứ mệt mỏi như đang lo lắng điều gì, và Bạch Dương đương nhiên đủ tinh ý để không làm phiền hai đứa nó.

"Hay tụi mình vào trong đi?"

Chỉ khi đứng trước Song Ngư, Bạch Dương mới hiền lành như thế này, như một cô nàng Cự Giải thứ hai vậy, và điều này thì nó hoàn toàn chẳng biết lí do. Nhìn đôi mắt màu cafe bắt đầu chuyển sang nhìn nó, Bạch Dương khẽ nghiêng đầu. Cho tới khi Song Ngư chợt cởi cái áo khoác mặc bên ngoài ra và đắp lên tấm lưng nhỏ đang thỉnh thoảng run lên của Bạch Dương, nó vẫn còn chưa hiểu chút gì cả.

"Không biết cậu bị gì, nhưng sẽ cảm lạnh đấy!"

Nhìn Song Ngư cho tay vào túi quần thong thả mở cửa hội trường bước vào trong, Bạch Dương mới sực tỉnh. Khuôn mặt vốn chẳng thèm coi ai ra gì của nó tự nhiên đỏ ửng lên, Bạch Dương vội vàng chạy theo.

Khi Song Ngư vừa mở cửa và định bước vào, cậu lại vô tình đụng mặt Cự Giải hình như đang định đi ra ngoài. Cả hai đôi mắt giao nhau, im lặng cho đến khi Cự Giải mỉm cười và nhẹ nhàng lên tiếng.

"Mình còn định đi tìm cậu đấy! Bộ có gì gấp lắm sao? Thật sự khiến mình lo cho cậu!" Cự Giải chợt nhìn sang Bạch Dương đang đứng gần đó. "Có cả Bạch Dương nữa, cậu cũng làm cho mọi người lo nữa đấy! Cậu bị làm sao thế này?"

Nhìn Cự Giải lập tức chạy lại, tay cừ sờ soạng Bạch Dương như đang xem tình trạng cơ thể tốt xấu gì đó của nó, Song Ngư tự nhiên cảm thấy khó xử. Một kẻ không dễ qua mặt như Song Ngư, cậu lập tức để ý ngay đôi bàn tay thoáng run rẩy của Cự Giải.

"Xin lỗi cậu, Cự Giải! Vì mình đã..."

Cả Bạch Dương và Cự Giải đều quay sang nhìn Song Ngư. Nhưng so với ánh mắt hoàn toàn chẳng hiểu chút gì của Bạch Dương, Cự Giải lại khó xử nhìn cậu, đôi mắt cứ đảo vài vòng. Cuối cùng, cô nở một nụ cười dịu dàng như thường ngày.

"Mình không sao, cậu đừng nghĩ nhiều quá! À đúng rồi!"

Giờ thì ánh mắt Bạch Dương lại chuyển sang Cự Giải đang loay hoay tìm kiếm thứ gì đó trong túi xách. Đến tận khi cô lấy ra một hộp đựng tai phone và đưa ra trước mặt Song Ngư, nó vẫn chưa bắt kịp được.

"Mình thắng được đấy! Cho cậu!"

Hết nhìn đôi mắt và khuôn mặt thoáng đỏ lại cố bình tĩnh hết mức của Cự Giải, Song Ngư lại nhìn xuống đôi bàn tay đưa ra trước cậu cứ run bần bật, đôi mắt màu cafe chớp một cái.

"Sao lại cho mình?"

"Cậu hay nghe nhạc mà, với chả mình giữ thì... cũng chẳng để làm gì cả..."

Ngập ngừng, Song Ngư chầm chậm đưa tay, nhận lấy chiếc hộp tai phone từ tay Cự Giải. Dù biết chẳng là gì, nhưng sự khó xử đè nặng nãy giờ trong cậu, một chút trở nên nhẹ nhõm hơn. Một nụ cười tinh nghịch, Song Ngư hơi nghiêng đầu.

"Cảm ơn, coi như hoà nhé?"

Cự Giải ban đầu còn ngẩn ra, lúc sau không nhịn được mà bật cười. Gì chứ? Có ai đi xin lỗi làm hoà bằng cách nhận quà từ người đáng ra phải giận dữ không chứ? Chắc chắn Song Ngư là người có một không hai mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!