Chương 3: Đến trường

Thiên Yết mở mắt thức dậy trên giường của mình. Lồm cồm bò dậy, cô đưa tay dụi dụi mắt, đồng thời lại vô thức nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Nhìn bầu trời trong xanh kia, đôi mắt đen láy của Thiên Yết vẫn còn phảng phất đâu đó tia lo sợ, nhưng cô vẫn mỉm cười tự trấn an mình.

Sau khi rửa mặt và thay đồng phục, Thiên Yết cầm cặp rời khỏi phòng. Bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, cô đưa mắt nhìn xung quanh một lúc, cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc phát ra từ trong bếp.

"Cái đó thì tôi không chắc nha! Dù cậu là công ty nhà tôi quản lý, nhưng muốn nghỉ thì nghỉ, tội đó tôi không có quyền quyết định đâu! Chưa kể đến ngày hôm nay cậu mới nhờ tôi, cái ngày cậu trốn việc thì cậu chết ở đâu hả?!"

Tay và mắt vẫn dán chặt vào quyển sách của mình, và hầu như chẳng hề có ý định động tới bữa sáng của mình, Xử Nữ lơ đễnh trả lời điện thoại. Mới sáng sớm đã làm phiền cậu, thực chẳng hiểu nổi! Dù cho cậu không quan tâm cho lắm, nhưng thực rất phiền! Nhất là khi Xử Nữ thậm chí chưa hề tỉnh ngủ.

"Được rồi, cậu im giùm tôi! Tôi sẽ thử nói một tiếng với anh ta, nhưng tôi không hứa đâu đấy!"

Tiếng reo hò từ đầu dây bên kia khiến cho Xử Nữ phải nhăn mặt mà đưa điện thoại ra xa. Vui gì thì vui, cô ta hoàn toàn không biết kiềm chế chắc! Thế quái nào mà cô nàng lại là bạn cậu được nhỉ?!

Xử Nữ cúp máy, thở dài một cái rồi quẳng đại điện thoại sang bên. Khi nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu xem thử.

"Chào buổi sáng, Thiên Yết," Vừa nói, Xử Nữ vừa cười nhẹ.

"Chào cậu," Ngồi xuống ghế đối diện Xử Nữ, từ tốn và nhẹ nhàng như một quý cô đích thực, Thiên Yết đưa tay với lấy cốc sữa. "Là Thiên Bình gọi?"

"Chứ cậu nghĩ còn ai vào đây?" Xử Nữ nhăn mặt, tay chống cằm, dường như rất khó chịu. "Mình không ngờ lại có thể kết bạn với một cô nàng phiền phức như thế!"

Hai bàn tay Thiên Yết bất chợt ôm chặt lấy cốc sữa nóng, đôi môi cũng khẽ run rẩy theo. Dù là phiền phức, đôi lúc chính bản thân Thiên Yết cũng muốn, được khiến cho Xử Nữ khó chịu, nếu đó là cách để cậu nhớ về cô.

"Thiên Yết? Ổn chứ? Hôm nay là khai giảng, cậu đừng bảo là không khoẻ đấy nhé!"

Mạch suy nghĩ của Thiên Yết chợt bị câu nói của Xử Nữ làm đứt đoạn. Ngẩng đầu nhìn cậu, nhìn vào đôi mắt nâu đen lạnh nhưng ấm áp, cô khẽ cười, rồi chậm rãi lắc đầu. Phải nhỉ, hôm nay là khai giảng còn gì. Nghĩ một lúc, Thiên Yết tiếp tục dùng bữa sáng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Xử Nữ và nhắc nhở cậu nên ăn thay vì cứ cắm cổ vào sách. Đáp lại, Xử Nữ chỉ cười trừ.

***

"Sư Tử, Song Tử, Nhân Mã, các người dậy hết cho tôi!!!"

Mặc cho Bạch Dương khàn cổ la toáng lên, tưởng chừng như cả khu chung cư đều nghe thấy, thì có ba con người nào đó có vẻ chẳng thèm để tâm đến nó dù chỉ một chút. Này, nó muốn "hành hình" lắm rồi đấy!!

Dù cho Bạch Dương là một con cừu bông lười biếng chảy thây, nó vẫn còn biết hôm nay là ngày gì. Chết tiệt, ba đứa này đang tính chọc điên nó chắc. Khi nó đang định "nắm cổ" Nhân Mã và Song Tử dậy, thì hoàn toàn chẳng thấy hai anh chàng ở trong phòng. Thế quái nào mà lại ở nằm ôm chặt cứng con mèo con thế kia?!

"Cái tên cuồng em gái đáng chết! Cái thằng em họ trời đánh kia!! Cả con mèo này nữa!! Các người rốt cuộc có chịu dậy không hả?!"

Tại sao Bạch Dương lại ở cùng ba con người lười đến sợ này nhỉ?! Chết tiệt! Có ngày nó chết vì tức mất!!

"Ồn quá, cừu! Còn sớm mà bà chị!"

Vừa nói bằng giọng ngái ngủ, Nhân Mã vừa đưa một tay dụi dụi mắt, tay còn lại vẫn ôm chặt cứng con mèo con nào đó, ngây ngô đưa mắt khó chịu nhìn Bạch Dương. Cậu buồn ngủ chết đi được, chẳng lẽ bà chị này ám ảnh cậu cả trong mơ chắc?!

"C

-Cái thằng này," Khi nhìn Nhân Mã thoải máu tiếp tục ngủ, Bạch Dương thật sự không kiềm được nữa. "Các người... các người... dậy hết cho tôi!!"

***

Sau khi dùng xong bữa sáng không mấy vui vẻ, bốn con người nào đó bắt đầu đi đến trường. Bạch Dương vẫn chưa hết bực bội, đi cạnh Sư Tử mà thỉnh thoảng lại lườm hai anh chàng như muốn ăn tươi nuốt sống, khiến cho hai mỹ nam kia không khỏi lạnh gáy, chỉ biết lẽo đẽo nấp sau lưng ai đó.

"Đáng sợ..."

"Tao đồng ý," Song Tử không nhìn Nhân Mã, nhưng giọng cứ như không thể sợ hãi hơn. "Một bà chằn đích thực..."

Bạch Dương khẽ nhíu mày. Vì trước và vì đang nói chuyện với Sư Tử (vẫn bực nhưng kiềm lại phần nào), nên nó không nghe rõ hai tên kia nói gì. Tuy nhiên, người ta thường nói, bị nói xấu là tai thính nhất. Rõ ràng là nó nghe thấy từ "bà chằn"

- cái cụm từ xúc phạm mà nó ghét nhất.

Cái lườm kia khiến cho hai anh chàng nào đó tự dưng lạnh gáy...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!