"Đây hoàn toàn không phải điều anh nhắm tới đúng không?"
Nhớ lại câu nói của cô nhóc kia, Phi Long chợt mỉm cười. Đúng như lời cậu ta nói, con bé thật sự rất thú vị. Và chính con bé cũng không sai, điều anh nhắm tới ngay từ ban đầu hoàn toàn không phải những thứ đơn giản như gây hấn đánh nhau như trò chơi của bọn trẻ nít. Thiên Yết và Sư Tử, cả hai đôi mắt màu lạnh đó thật sự khiến anh cảm thấy thích thú.
"Anh Long! Anh Long!! Phi Long, anh rốt cuộc có nghe em nói gì không?"
Thở hắt một cách chán chường, Phi Long liếc mắt lên nhìn cô gái đứng trước mặt mình mà sừng sổ. Dù cho khuôn mặt có đẹp đi nữa, dù cho có mặc một bộ đắt tiền và được nhiều người ngưỡng mộ yêu mến đi nữa, đối với Long, Hạ Mai là một đứa con gái phiền phức.
"Này, lấy tư cách gì mà lớn tiếng với tôi? Hả?!"
Hạ Mai cũng bực bội không kém, lại bị Phi Long lớn tiếng mà dè chừng lại một chút. Mặc cho việc anh là bạn đi cùng của nhỏ, anh hoàn toàn không hề để tâm đến nhỏ, thay vào đó cứ đưa mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm gì đó. Anh ta chưa từng nhỏ, nhỏ biết, và nhỏ cảm thấy bị xúc phạm nặng nề vì điều đó.
"Đừng mộng tưởng tôi đánh nhau với thằng Xử Nữ là vì cô, cô chỉ là công cụ cho tôi để thực hiện trò chơi này thôi! Thôi ra vẻ ta đây với tôi đi!!"
Mím chặt môi, Hạ Mai cảm thấy tức giận ngùn ngụt. Nhỏ nắm chặt bàn tay lại. Xem nhỏ như một công cụ trò chơi, nghĩ tới khiến Hạ Mai không thể bình tĩnh nổi.
"Rõ ràng anh là anh họ em đấy!! Nếu cứ vậy, em sẽ... sẽ..."
"Sẽ... gì? Đừng bảo tôi là cô chơi trò mách lẻo trẻ con nhé!?" Phi Long nhếch môi cười lạnh. "Không có tác dụng với đâu! Thôi xấc láo đi, trước khi tôi thật sự tức giận, biết chưa hả?!"
Phi Long lạnh nhạt quay đi, mặt kệ đứa em họ đang đỏ bừng mặt vì tức. Anh cảm thấy chán nản cực kì khi ngồi cùng Hạ Mai, lẽ ra anh không nên chấp nhận đi cùng nhỏ mới phải. Tặc lưỡi một cái, Phi Long nhảy bổ xuống khỏi chiếc bàn đang ngồi, thản nhiên bước đi và hoà vào đám đông mặc cho Hạ Mai không ngừng hét lên một cách bực bội. Phi Long ghét nhỏ và không việc gì anh phải quan tâm cả!
"Và, đừng có phá hỏng việc của tôi, đứa con gái vô dụng!"
Hạ Mai bóp chặt tay mình, chỉ hận không thể đánh tên anh họ kia. Nhỏ không đủ sức, và nhỏ không đủ thông minh như Phi Long. Việc Mỹ Oanh ở cạnh không ngừng nịnh bợ trấn an nhỏ, có vẻ lại phản tác dụng.
Trong khi đó, như mọi khi, Yến Ly vẫn thong thả đưa ly nước lên miệng uống chậm rãi như chẳng hề liên quan đến nhỏ, dù cho ánh mắt không ngừng đảo xung quanh. Chẳng biết từ lúc nào, Ly cảm thấy ghét tiệc tùng.
***
Xử Nữ đứng gần chỗ cửa vào, cầm ly nước mà đưa mắt đôi mắt màu nâu đen của mình quét quanh hội trường đầy thoả mãn. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ, công sức bỏ ra không ít có vẻ được đền đáp khá xứng đáng. Nhìn qua chỗ sàn chỉnh nhạc và kĩ thuật, nhìn Nhân Mã đang loay hoay chỉ dẫn thành viên của hội học sinh, đôi mắt Xử Nữ vẫn vậy. Cũng tội, mà, thôi cũng kệ!
Chợt nhớ ra gì đó, Xử Nữ kéo tay áo xem đồng hồ. Khi cậu còn đang tự hỏi bằng cách nào mà tụi nó tới muộn như vậy, thì hàng loạt tiếng nói đang vang lên, sau đó là một đám người ùa tới chỗ cậu từ phía cửa chính.
"Oa! Đẹp quá! Thật sự sang trọng nha! Cực kì đẹp luôn! Bọn mình thật khéo tay nha!!"
Nhìn Bạch Dương đang thoải mái chạy tưng tưng dù đang mặc một chiếc váy khá nữ tính bằng đôi mắt khinh thường, Xử Nữ mặc kệ mà quay sang tụi nó. Khi nhận ra Thiên Yết đang đứng trước mình, mặt Xử Nữ thoáng đỏ. Cố che giấu đi sự ngại ngùng của mình, cậu mỉm cười lịch thiệp.
"Cậu đẹp lắm! Chiếc váy rất hợp với Thiên Yết!"
Thiên Yết hai tay cầm quai túi xách siết chặt, cô bặm môi mà mặt cứ ửng đỏ cả lên, dù muốn nhưng không tài nào ngẩng đầu lên nhìn cậu được. Cô không tưởng tượng được, ánh mắt của Xử Nữ lúc này.
Một bầu không khí dịu dàng của ai đó thật khiến tụi nó cảm thấy khó chịu kì lạ. Trong khi cả đám còn đứng ngây ra và mặc kệ Sư Tử cùng Bạch Dương đang lon ton chạy lung tung gần đó, có hai cô gái vừa đi lại.
"Các cậu đến rồi! Cảm thấy thế nào?"
Thu Hà tay cầm chiếc ly, mỉm cười nhỉn tụi nó. Cô bạn lớp phó văn thể mỹ xinh đẹp trong chiếc váy ôm màu hồng phấn và mái tóc búi xéo một bên, vừa dịu dàng và đáng yêu, đúng thần thái của Thu Hà.
"Lại đến muộn, đúng không?"
Câu nói có chất bắt bẻ kia khiến tụi nó chỉ biết gãi đầu cười khì. Phong thái điềm tĩnh và ánh mắt trưởng thành kia, còn của ai ngoài Ái My. Thay cặp kính cận bằng kính áp tròng, mái tóc cũng xoã ra thay vì kiểu hai bím, thật là một mỹ nhân khiến nhiều người loé mắt nha!
"Mà, hai cậu không đi với ai sao?"
Khẽ nghiêng đầu, Thiên Bình thắc mắc hỏi. Nãy giờ cô đã xem xung quanh, nhưng chỉ toàn thấy mỗi hai cô bạn đến chỗ này mà thôi. Còn lí do tại sao thì, chỉ vì Thiên Bình vốn cũng đang tìm kiếm một người mà thôi... Cô đang nghĩ gì vậy nè!!?
"Mình đi với Thế Đạt," Thu Hà chuyển tay cầm ly, chỉ ra phía gần sân khấu, dù vì đám đông mà tụi nó chẳng thấy gì. "Còn My thì đi cùng Anh Tuấn đang nói chuyện với Đạt đằng kia kìa!"
Anh Tuấn là lớp phó kỉ luật, bạn thân Thế Đạt, một cậu bạn trái ngược hoàn toàn với thành tích học cực xuất sắc và là một trong những học sinh thuộc đội tuyển Toán dự thi của trường, cùng với Ái My. Tụi nó xuýt xoa, một cặp thật sự có triển vọng nha! Đùa thôi! Mà, nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì sao nhỉ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!