"Giờ xử lí cái này sao nhỉ?"
Thiên Bình vừa nhìn vào cái băng rôn bị dính đầy toàn là sơn vàng, xoa xoa cằm một cách bối rối. Giờ mà vứt đi thì chẳng biết đến mai có làm xong cái mới hay không, mà để lại thì chẳng biết phải sửa thế nào. Gì chứ ba cái mỹ thuật thẩm mĩ, thừa nhận là Thiên Bình có chút không giỏi nha! Cô không tài nào nuốt nổi ba cái hội hoạ trang trí gì gì đó.
"Càng nhắc càng bực! Ông anh đó đừng để tao gặp lại!!"
Dù cho đứng tuốt bên chỗ treo băng trang trí, Bạch Dương vẫn có thể hét lớn đến mức cả hội trường hầu như nghe thấy cả. Nó đã ghét nhỏ em, giờ cả nhỏ anh nó cũng chẳng "nuốt" nổi! Sao mà cái trường này toàn hạng người ngang ngược thích làm càng vì ỷ thế cậy quyền thế nhỉ! Bạch Dương thật không muốn nhẫn nhịn chút nào!!
"Con này ồn kinh! Im lặng chút coi!!"
Xử Nữ vẫn đứng chỗ Thu Hương mà cùng chị xem xét cách bày trí này nọ, bất ngờ lại bị tiếng hét của đứa nào đó làm giật mình, cậu đương nhiên không dễ chịu gì. Xử Nữ lườm nguýt cái con nhỏ đang đứng trên ghế kia, thật muốn nó ngã ghế mà té cho rồi! Hơi ác, nhưng Xử Nữ mặc kệ, cậu việc vì phải quan tâm nhỉ!
"Chỗ này, tôi nghĩ nên chỉnh một chút," Lại quay lại công việc của mình, sau khi nói vậy với hội trưởng, Xử Nữ ngẩng đầu nói lớn với bên tổ sân khấu. "Phần đèn, Kim Ngưu kéo sang phải chút! Rồi! Rồi!"
Kim Ngưu vốn cao khoẻ do là thành viên của đội bóng rổ của trường, nên mấy việc này hoàn toàn vặt vãnh với cậu. Dù nói oai vậy, chứ cậu cũng chẳng cao hơn cái thằng em họ nào đó bao nhiêu, đương nhiên có chút không phục! Đứng nhìn lại phần sân khấu, Kim Ngưu thật không thể nghi ngờ tài sắp xếp của lớp trưởng Xử Nữ nha!
"Ma Kết và, à, Bạch Dương nhỉ, hai đứa kéo cái băng xuống một chút nhé!"
Sau khi quay lại nhìn chị Hương, Bạch Dương ngẩng cao đầu nhìn cái băng mà nó và Thiên Yết vừa treo, cứ nghĩ là được rồi chứ. Nghĩ một lúc, mỗi đứa một đầu, cả hai đứng nhón chân trên ghế kéo cái băng xuống chút theo lời chị hội trưởng. Bạch Dương vốn chiều cao bình thường, và so với Thiên Yết thì thấp hơn, ban nãy treo lên nó đã gặp khó khăn rồi.
Thiên Yết sửa xong bên mình, bắt đầu nhìn sang bên Bạch Dương, cô hơi nhíu mày. Con cừu kia có vẻ khổ sở trong việc sửa dải băng trang trí, và nó thật sự làm cô mệt theo nó đấy.
"Có cần phụ không, Bạch Dương? Trông cậu, ừm, có chút khó..."
"Không... cần! Mình làm... được!!"
Nhìn nó nhón chân như vậy, Thiên Yết thật sự cảm thấy có chút sợ sệt. Ngay khi cô vừa định nhảy xuống đỡ hộ cho chiếc ghế mà Bạch Dương đang đứng lên, thì điều mà cô lo sợ đã xảy ra trước cả những gì Thiên Yết tưởng tượng.
"Cẩn thận!!"
Bạch Dương hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết khi nó vừa sửa xong bên mình thì đồng thời trượt chân một cái và ngã ra sau. Nó nghe tiếng mọi người kêu lên hoảng hốt, sau đó thì dường như có ai đó đỡ lấy kịp thời lúc nó ngã. Khi Bạch Dương mở mắt, nó hoàn toàn nằm trong vòng tay cậu ta.
Song Tử vốn cùng với Bảo Bình phụ giúp tổ sắp xếp các bàn hai bên thì nghe thấy tiếng mọi người, cậu cũng ở gần đó và đã chạy lại ngay. Nhưng khi đỡ được Bạch Dương, chẳng biết vì nó nặng hay sao lại khiến cậu mất đà, rốt cuộc thì ngã nhào xuống đất.
"Song Tử! Bạch Dương!!"
Bạch Dương hoàn toàn ngớ người ra, cứ hết nhìn tụi nó và vài người khác đang chạy lại, rồi lại nhìn sang Song Tử dường như đang nhăn mặt. Là, Song Tử vừa đỡ nó? Dù vậy, khi nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt kia đang nhìn mình, Bạch Dương lại có chút hụt hẫng.
"Nặng chết được, đồ cừu heo! Cậu lo mà giảm cân đi là vừa!!"
Lập tức quay phắt sang cái người con trai kia, Bạch Dương mặt mày sưng sỉa định quát cho Song Tử một trận thì chợt khựng lại. Nó đang và vẫn còn ngồi trên người cậu. Tự nhiên có chút xấu hổ, Bạch Dương vội vàng nhảy ra khỏi, trong lòng vẫn còn bực bội. Dám nói nó nặng, dám bảo nó là heo!!
"Anh, không sao chứ?"
Sư Tử chẳng biết từ đâu vội vàng nhảy vào, khuôn mặt ngây ngô như thường lệ dường như chỉ phất một vài tia lo lắng, dù người trước mặt là anh họ nó. Dù vậy, Bạch Dương có chút ganh tỵ, nó cũng té chứ bộ! Ừ thì đúng là Song Tử đỡ nó, nhưng quan tâm rồi cảm ơn, nó không thèm nha!!
"Ờ, chỉ là con cừu nào đó nặng quá thôi!"
Song Tử hơi lạnh gáy khi bắt gặp ánh mắt hình viên đạn đang lườm mình không thương tiếc, làm như cậu nói sai không bằng! Nắm lấy tay Sư Tử, cậu chống một tay xuống đất đứng lại. Tuy nhiên, cảm giác nhói buốt ở cổ chân phải khiến Song Tử thậm chí chưa đứng lên được đã ngồi phịch xuống đất.
Sư Tử vốn đang hai tay nắm tay ông anh họ kéo dậy thì bị giật lại bất ngờ nên cũn ngã chúi người về phía trước. Nhân Mã hầu như ở cạnh nãy giờ lập tức vòng tay đỡ lấy nó. Cảnh này thật khiến ai đó cảm thấy khó chịu, một chút.
"Đừng nói là trật chân nha thằng quỷ!"
Xử Nữ chẹp miệng, nói bằng giọng hơi chán nản. Cậu đã lường trước mà, Bạch Dương thể nào cũng té, mà, cậu có tội không nhỉ, vì trù nó? Nhưng miễn Xử Nữ không nói ra thì đố ai biết, cậu mặc kệ!
Song Tử nhìn cái chân của mình, gãi đầu. Cậu cũng chả biết nữa, nhưng chỉ đau có xíu nên chắc, ừm, không sao... Song Tử nghĩ vậy.
Bạch Dương ban nãy định cứ thế mà bỏ đi, mặc kệ tên đó nhưng tự dưng lại nghe thấy gì mà trật chân nên cũng khựng lại. Gì chứ nó cũng thấy tội lỗi lắm chứ bộ! Bạch Dương hơi nhăn mặt, nó thật có chút căng thẳng nha! Cậu ta mà bị gì, chẳng phải đổ lên đầu nó cả sao!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!