Chương 21: Thiếu gia lau sàn

"Tại sao vậy ông?! Rõ ràng cháu ông đã bị tụi nó đánh đấy, đây này!! Ông phải đuổi học chúng mới phải chứ!! Chúng còn vô lễ với thầy Hoà giám thị đúng không, cháu biết mà?! Ông ngoại!!"

Hạ Mai vừa bực dọc nói vừa đưa tay chỉ vào vết thương bên má đã dán băng do Thiên Yết tát mà gây ra. Móng tay của cô cào trên mặt nhỏ, làm sứt da nhỏ. Nhưng hơn cả thảy, Thiên Yết dám làm bẽ mặt nhỏ trước đám đông, nhỏ không thể không tức giận. Chúng còn dám vô lễ với thầy giám thị nữa. Lau dọn và kiểm điểm, cùng với đình chỉ chưa thoả được Hạ Mai, nhỏ muốn chúng phải biến khỏi ngôi trường này! Vậy mà xem ông ngoại nhỏ vừa nói gì kìa, không đuổi học?!

Nhỏ nhất quyết không chịu!!

"Ông ngoại!! Chẳng lẽ ông không thương Hạ Mai sao??"

Căn phòng hiệu trưởng chỉ vang lên mỗi giọng nói lảnh lót của Hạ Mai, khi nhỏ đứng trước bàn làm việc của vị hiệu trưởng già đang im lặng nãy giờ. Mặc kệ cô cháu gái làm nũng giận dỗi, thầy thật sự hết cách. Xoa xoa vầng thái dương, thầy hoàn toàn không biết nói gì với nhỏ. Nhưng đuổi học, việc này có lẽ nằm ngoài phạm vi những gì mà thầy có thể động tới.

"Ông ngoại à!!"

"Ồn ào quá Hạ Mai!! Ta bảo không được là không được! Không thể vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà đuổi học học sinh được!!"

"Ông bảo cháu gái ông bị thương là chuyện nhỏ?! Cháu thật không hiểu nổi ông nữa!!"

Đôi mắt giận dữ ngấn nước nhìn thầy hiệu trưởng đầy bất mãn, Hạ Mai bực bội quay người bỏ ra ngoài. Nhìn theo bóng cô cháu gái và tiếng cửa đóng sập ngay sau đó, thầy không khỏi thở dài.

Thầy hiểu trưởng đưa đôi mắt già nua lạnh nhạt nhìn ra bên ngoài. Đuổi học chúng, thầy hoàn toàn không có đủ quyền hạn.

Tiếng chuông chợt reo lên từ cái điện thoại bàn trên bàn làm việc. Giọng phụ nữ hơi trầm lạnh lùng vang lên từ đầu dây bên kia.

"Vâng, không phải chuyện gì lớn đâu thưa bà! Vâng, tiểu thư và cô cậu vẫn ổn ạ!"

Mãi khi đã gác máy, âm thanh trầm thấp kia dường như vẫn còn vương lại bên tai thầy hiểu trưởng. Đầy lạnh lẽo như băng giá, vô cảm đến đáng sợ, đúng như tính cách của thư kí Ellen Nguyễn. Thầy bất giác thở dài. Người phụ nữ đó thật đáng sợ, nhưng so với bà, thì cái gia tộc còn đáng sợ hơn. Gia tộc đó, và kẻ đứng đầu gia tộc...

***

Hạ Mai đứng bên ngoài, lưng tựa vào tường, nhỏ hít sâu. Lần này coi như nhỏ thua, nhưng nhỏ nhất định có cách tống khứ chúng ra khỏi cái học viện này! Dù tức giận, nhanh chóng ngay sau đó, Hạ Mai "đeo" lên cho mình một cái mặt nạ thiên thần hoàn hảo, bước đi trên hành lang dẫn về lớp 10 Văn.

***

Trên đường trở về khu kí túc xuất hiện mười hai con ma ước nhẹp toàn nước là nước, lủi thủi bước đi như những xác chết không hồn, chẳng khác nào vừa từ dưới sông chết mò lên. Người ngoài nhìn vào, cũng may là ban đêm, không thì thể nào cũng hét to rồi bỏ chạy bán mạng.

Vừa bước vào phòng kí túc, đứa nào đứa nấy ngồi sụp xuống sàn, thậm chí nằm thẳng cẳng mà thở không ra hơi. Đùa giỡn dưới nước thật sự mệt hơn quỷ nữa! Mà tụi nó lúc đó cũng xung thật, giờ thì chẳng còn sức mà bò mà lết chứ đừng nói đi vào phòng thay bộ đồ ướt nhẹp này ra. Đuối hoàn toàn! Đuối toàn tập luôn!! Đuối như sắp chết đến nơi!! Giờ thì tụi nó sợ Ái My và Thu Hà lắm rồi!! Đáng sợ hơn cả Thế Đạt, nhất là lớp phó học tập My My á!!

Đã vậy còn phải lội bộ mấy tầng lầu vì dòng chữ "Thang máy sửa chữa"... Khốn nạn thật mà!!!

"Nói cho cùng, hôm nay vui chứ bộ! Yêu lớp Toán quá đi mất!!"

Bạch Dương nằm trên sàn, hai tay ôm lấy khuôn mặt phấn khởi. Dù cho nó mệt thật, nhưng hôm nat thật sự hơn cả vui. Nếu không có lớp Toán thì chẳng biết giờ này tụi nó được về chưa nữa nha!

"Xin lỗi, cũng do mình mà ra! Nếu mình kiểm soát được một chút..."

Thiên Yết khó khăn lắm mới lên tiếng được, cực kì khó xử, vậy mà còn bị tụi nó nhìn bằng ánh mắt chẳng khác nào sinh vật lạ, chằm chằm luôn. Cô cắn nhẹ môi, lần này cũng tại cô mà cả đám bị phạt còn gì.

"Lo gì! Coi như trả thù cho mình với Cự Giải! Cự Giải ha?" Sư Tử xoay người, hai tay chống xuống sàn đỡ lấy cằm mà nhìn Thiên Yết. "Có ai giận cậu đâu nè, cảm ơn còn không hết luôn!"

Vẻ mặt tươi cười của Sư Tử thật sự khiến Thiên Yết nhẹ nhõm. Cô chợt đưa tay, bẹo hai má nó mà kéo ra, và độ đàn hồi của khuôn mặt kia khiến Thiên Yết không khỏi phì cười, mặc cho con mèo nào đó cứ vùng vẫy cố thoát ra. Yêu quá cơ!

"Mà bị đình chỉ kể ra cũng sướng, đỡ đi học!"

Khi Bảo Bình ngơ ngơ nói bằng giọng tiếc nuối, lập tức bị Xử Nữ ngồi gần đó không thương tình đạp cho một phát đau điếng. Cậu chỉ nói những gì mình nghĩ thôi chứ bộ!

"Thôi đứa nào phòng tắm tắm rửa gì đi, thân ai nấy xử. Tao đuối rồi, đi ngủ, cấm

-làm

-phiền!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!