Chương 2: Cuồng mèo, ngựa ngố và thần tượng

"Thế cơ đấy! Cậu còn lý do nào không hả?! Nói cho cậu biết, năm ngày nữa mà tôi không thấy mặt cậu ở đây thì đừng có trách!!"

Song Tử ngoài việc kéo điện thoại xa khỏi tai ra thì chẳng còn cách nào khác. Có cần phải tức giận vậy không, cậu chỉ mới đi có một năm thôi mà! Song Tử đôi lúc thật sự khâm phục chất giọng quá tốt của cô nàng kia.

"Thôi nào Bạch Dương," Song Tử nói bằng giọng nhẹ nhàng. "Cậu bớt giận! Tôi dù sao cũng chỉ mới đi có một năm mà, chẳng lẽ cậu... nhớ tôi?"

Vốn chỉ là định nói đùa cho vui, nhưng đầu dây bên kia chợt im lặng khiến Song Tử có chút thấy lạ. Đừng nói là cậu nói trúng tim đen ai kia nha!!

Nhưng, Song Tử hoàn toàn đã nhầm, và cậu lại sai khi kéo điện thoại của mình trở lại sát tai vào đúng lúc này.

"Đừng có nằm mơ!! Tôi cho cậu bốn ngày để lếch xác về đây!!"

Cô nàng này dữ quá đi mất! Làm cậu suýt nữa thì thủng cả màng nhĩ.

"Nhưng ban nãy cậu vừa bảo năm---"

"Được, trả treo hả? Thế thì đừng hòng tôi cho cậu gặp mèo con!!"

Mặc dù Bạch Dương ngắt lời cậu, nhưng Song Tử chẳng hề tức giận. Làm như cậu còn có đủ tỉnh táo để giận ấy?!

"Đừng có đùa nha!! Được, hai ngày, không, một ngày nữa tôi nhất định về!!"

Dám lấy mèo con của cậu ra làm điều kiện doạ nạt, cái con nhỏ này thật sự lộng hành quá rồi! Nhất định Song Tử phải về, nhất định phải về! Không thể để con cừu bông kia bắt cóc mèo con của cậu được!!

Song Tử hoàn toàn không nhận ra mình vừa lọt thẳng vào "cái bẫy" mà Bạch Dương đặt ra một cách ngon ơ, điển hình là lúc này, con nhỏ nào đó đang cười khúc khích bên phía đầu dây kia. Chỉ cần nắm được điểm yếu thì dễ như ăn cháo! Bạch Dương thật sự phục mình nha!

"Hứa thì nhớ giữ lời!!"

Một cách bực bội, Song Tử cúp máy. Khi cậu nhận ra mình bị lừa thì đã quá muộn. Gì chứ? Con cừu bông chết tiệt!! Song Tử thật càng ngày càng bị con nhỏ này áp đảo, cậu hiền quá mà!!

"Thằng ngu!"

Đang bực mình lại tự dưng bị chửi oan mạng khiến cho Song Tử sôi máu, cậu quay phắt sang nhìn cái tên đang lười nhác trên ghế sofa kia, lườm sắc như thể muốn giết người đến nơi. Thằng này muốn chọc cậu chửi chắc!!? Đừng quên con nhỏ bà chằn kia là chị họ của mày đấy, thằng ôn khốn kiếp!!

Nhân Mã nằm dài trên ghế sofa, tay cầm điều khiển không ngừng chuyển kênh liên tục. Ti vi rõ là chán ngắt, chẳng có gì coi được cho ra hồn cả. Không tin tức thì cũng là ba cái thiên nhiên động vật, không thì mấy chương trình nhảm nhí. Thứ được nhất là phim hoạt hình, và cậu hoàn toàn cũng chẳng hứng thú gì. Chán nản, Nhân Mã tắt rồi thẳng tay quẳng cái điều khiển sang bên.

"Thằng ranh, mày dám chửi tao?!"

Trước khi Nhân Mã kịp nhận ra, Song Tử đã dùng cái điều khiển vừa nãy đánh vào cậu một cái đau điếng, khiến cho ai đó nhất thời không hiểu chuyện gì.

Khuôn mặt ngây ngô như trẻ con mà Nhân Mã trưng ra, càng khiến Song Tử tức muốn lộn ruột. Thằng này lại còn dám giở trò ngây thơ vô số tội, đúng là muốn chọc điên cậu mà!!

"Được! Vậy thì mày ở lại đi con! Cấm mày ve vãn mèo con của tao!!"

Mèo con... mèo con... ở lại... cấm... mèo con... Khoan!! Cái thằng kia vừa nói gì, Nhân Mã hình như không theo kịp nha!!

Khi Nhân Mã sực tỉnh, cũng là lúc Song Tử đã sắp lên đến lầu trên để lên phòng mình. Cậu lập tức chạy lên, tay quàng cổ Song Tử mà lắc lấy lắc để, tưởng chừng như muốn kẹp cổ cho cậu chàng nghẹt thở đến nơi.

"Tao cho mày nói lại! Mày vừa nói gì? Thằng của nợ, mày gan nhỉ?!"

Song Tử tưởng như mình sắp chết đến nơi nếu Nhân Mã không chịu bỏ tay mình khỏi cổ cậu. Đôi mắt đen của cậu lườm sắc Nhân Mã như thể hình thành cả tia lửa điện, rồi chợt lấy tay đánh đầu thằng bạn một cái đau điếng.

"Hăm doạ tao?! Tao đập mày chết bây giờ!! Còn không mau soạn đồ hả?!"

Nhân Mã ôm đầu ấm ức. Đợi đó, có ngày cậu nhất định cho cái thằng kia một trận vì dám xem thường cậu. Mà, cậu cũng phải soạn đồ nhỉ?

Đôi lúc thật thắc mắc, sao họ có thể là bạn thân nhở? Phải chăng đó chính là sự gắn kết kì diệu của mèo con?

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!