"Tụi con gái đi lâu thế nhỉ?"
"Chả biết, chắc ăn cho cố xác vào đấy mà! Thằng ngu, mất Hậu rồi kìa!!"
Kim Ngưu nói bâng quơ trong khi mắt cứ tập trung vào bàn cờ, lại còn thẳng tay đấm bốp vào lưng Nhân Mã, thật khiến cho ai đó không khỏi nguyền rủa!
Xử Nữ hơi nghiêng đầu, cũng có thể. Cậu đưa mắt nhìn cái đồng hồ treo tường trong lớp, chớp một cái. Nhưng ăn thế nào thì thường là cách mười phút trước khi chuông vào học reo tụi nó đã về rồi, giờ thì kim dài gần chỉ đến phút reo chuông rồi còn gì. Sao cậu cứ thấy nhạo nhạo nhỉ, cứ như linh cảm có gì xảy ra ấy. Không xấu, nhưng mà chắc chắn là có chuyện!
Khi tiếng chuông vừa vang lên, các thành viên lớp Toán cũng lục đục đi vào lớp. Tuy nhiên, trên gương mặt mỗi người lại hiện rõ sự lo lắng, không ngừng bàn tán gì đó và mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía bọn cậu, như định nói gì đó mà khó lên tiếng vậy. Sáu đứa con trai toàn thuộc loại tinh ý đương nhiên để tâm, thậm chí là loại bất cần như hai anh em Kim Ngưu và Song Ngư. Ngay khi các cậu vừa định trở về chỗ ngồi, thì Thu Hà đi tới, sau một lúc lâu phân vân gì đó không rõ.
"Có gì sao, lớp phó?"
Vẫn là cái giọng vui vẻ, khuôn mặt Song Tử lại lạnh tanh. Cậu chắc chắn là có chuyện, dù nãy giờ vẫn cùng Nhân Mã dọn bàn cờ còn dở dang chưa chơi xong. Thu Hà có đôi phần bối rối, cô bạn nắm chặt bàn tay trước ngực, cứ nhìn quanh quẩn xung quanh, như tìm ý kiến trong đôi mắt những học viên còn lại của lớp Toán. Mãi một lúc sau, Thu Hà mới lên tiếng.
"Là bọn con gái lớp mình, mấy đứa cùng kí túc với các cậu. Tụi Bạch Dương ấy."
Sáu cặp mắt kể cả lười biếng hay cẩn trọng đều hoàn toàn dồn sự chú ý vào cô bạn lớp phó văn thể mỹ Thu Hà. Dù đã vào học, nhưng vì giáo viên chưa đến, nên những học sinh khác cũng còn số ít chưa về chỗ ngồi. Trong khi Thu Hà còn chưa biết phải nói thế nào, thì một cô bạn đúng chất mọt sách đã đi lại, với cặp kính và mái tóc thắt hai bím đuôi sam. Cô nàng lớp phó học tập Ái My nhìn tụi nó bằng đôi mắt lạnh nhạt, đảo một lượt rồi tiếp tục câu nói bỏ dở của Thu Hà.
"Ban nãy mình và Hà nhìn thấy họ và nhóm Hạ Mai lớp Văn có xích mích. Hình như Thiên Yết đã tát cô ta, điều này mình không chắc chắn lắm..."
Tụi nó không kiềm được mà quay sang nhìn nhau, rồi lại nhìn Xử Nữ đang nắm chặt tay, chẳng biết có giận gì hay không. Chẳng hiểu tụi con gái nghĩ gì nữa, cả đám con trai cũng bỏ mặc tụi nó quá. Mấy đứa đó đi tìm tụi Hạ Mai trả thù sao, lại còn tát cô ta, người đó lại còn Thiên Yết, vậy mà chẳng thèm nói tụi nó một câu nào! Thật là!!
"Tụi nó giờ đâu rồi?"
Sau khi nhận ra tầm quan trọng của sự việc, Xử Nữ lên tiếng, đôi mắt nghiêm nghị đảo một vòng quanh lớp học. Không một ai dám nhìn thẳng vào ánh mắt lớp trưởng, trừ cô bạn lớp phó học tập Ái My.
"Tao nghĩ ở trên văn phòng, ban nãy thầy giám thị tới mà."
Câu nói của Thế Đạt khiến tụi con trai sững người nhìn nhau. Văn phòng?! Ai mà không biết Hạ Mai là cháu hiệu trưởng, kì này lớn chuyện chứ chẳng chơi đâu!!
Trước khi thành viên lớp Toán kịp nhận ra, sáu đứa con trai kia đã cùng lúc đẩy cửa chạy ào ra khỏi lớp, mặc cho ánh mắt ngạc nhiên dõi theo tụi nó, và đặc biệt là ánh mắt kinh ngạc của thầy bộ môn. Thu Hà lấy lại bình tĩnh, trong khi thầy ta đứng bên ngoài nạt nộ doạ ghi tên gì gì đó, cô bạn lập tức lễ phép lên tiếng, và Ái My khéo léo nhắc các bạn im lặng trở về chỗ ngồi của mình.
"Thưa thầy, em thay mặt các bạn xin lỗi thầy ạ! Chỉ là các bạn ấy có việc gấp nên phải kí túc xá một lúc!"
Thầy bộ môn thở hắt ra đầy giận dữ, rồi lại quay vào nhìn Thu Hà. Khi bước vào lớp vẫn còn càm ràm, còn bảo sẽ trừ điểm thi đua cả hai tiết còn lại. Dù vậy, vẫn còn đỡ chán! Mà, lớp Toán ban nãy chỉ lo cho sáu đứa con gái, giờ thì lo chẵn mười hai đứa...
***
"Các em nghĩ đây là cái chợ hả?! Hay các em toàn là du côn thôi, thích đánh ai thì đánh!?"
Thầy giám thị dùng tay đập mạnh xuống mặt bàn, khiến cho Thiên Bình và Cự Giải khoanh tay trước ngực mà không khỏi run cầm cập. Lần đầu tiên bị mắng phạt thật không thoải mái gì mà.
"Nhưng rõ ràng là cô ta gây sự với bọn em trước! Đổ nước cam lên đầu bạn em, lại còn xô ngã bạn thân em nữa!!"
"Tôi cấm em trả treo! Ai mà không biết Hạ Mai ngoan ngoan thế nào, đừng có đặt điều!!"
Bạch Dương ức lắm! Dù cho nó biết rõ nói ra cũng chẳng có lợi lộc gì, còn bị nghi oan nhiều hơn nữa, nhưng im lặng nghe chửi là điều mà nó chẳng bao giờ làm được, chưa kể còn là tội mà nó không phải đứa sai nhiều nhất! Nó mà phải chịu thua con nhỏ đó!! Mấy ông bà giáo viên chỉ toàn trông mặt mà bắt hình dong!!
"Được, tôi hỏi nhân chứng là ra thôi!" Sau khi nhìn sáu đứa tụi nó đầy khinh bỉ, thầy giám thị chuyển mắt sang Mỹ Oanh đang đứng một góc. "Mỹ Oanh em ở đó, em nói xem! Là chuyện gì xảy ra?"
Tụi nó không khỏi khinh thường. Hỏi ai không hỏi lại hỏi Mỹ Oanh, cô ta mà không bêu xấu thêm mới lạ, chỉ toàn là thứ lưỡi không xương! Hạ Mai đã được Yến Ly đưa lên phòng y tế, làm như nhỏ đó sắp chết không bằng! Mà ít nhất, đỡ thấy cái mặt con nhỏ đó. Nhưng mà, Mỹ Oanh cũng chẳng hơn gì "chủ nhân"
" của nhỏ cả đâu! Thật đáng khinh mà!!
"Dạ... Lúc đó ba tụi em, em, Yến Ly và Hạ Mai đang định xuống căng tin thì đụng mặt các bạn ấy..." Vừa nói, Oanh vừa đưa đôi mắt ái ngại giả tạo nhìn sang tụi nó, rồi làm như sợ hãi lắm mà im bặt.
"Em không phải sợ, cứ nói đi! Các thầy cô đều ở đây cả!"
Đáng khinh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!