Sau khi hoàn thành gần hết đống bài tập cho ngày mai, Cự Giải thở phào một cái. Ngả người ra sau ghế đến mức tưởng chừng như sắp ngã đến nơi, cô hít sâu rồi vươn vai cho đỡ mệt mỏi. Dù điểm toán của cô luôn cao đi nữa, Cự Giải thật sự không tài nào không cảm thấy buồn ngủ khi đối diện với mấy con số đáng ghét kia được. Đã không hợp, lại còn bị xếp vào lớp chuyên toán thì đúng là địa ngục mà!
Cự Giải rời khỏi bàn học, đương nhiên là đã xếp gọn gàng những thứ cần thiết vào cặp hoặc một góc nếu không cần. Cô đi ra phòng bếp, định bụng vào lấy chai nước cho đỡ khát. Vẫn đang cầm lấy ly nước mát lạnh mà uống, Cự Giải ngẩng đầu cao và vô tình nhìn vào cái đồng hồ treo trên tường kia. Khi nhận ra kim ngắn đã chỉ số một, cô không khỏi hoảng hốt. Nãy giờ Cự Giải hoàn toàn quên béng! Ôi, cô muộn mất!!
***
"Cự Giải, đi đâu hả?"
Khi nhìn thấy Cự Giải đang mang giầy ngoài cửa chính của phòng kí túc, Bảo Bình vừa rời khỏi phòng mình không khỏi thắc mắc.
"À, mình có lớp học ba lê. Chắc khoảng chiều tối mình về! Chào cậu, Bảo Bình!"
Nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô nàng mở cửa rời khỏi, Bảo Bình hơi nghiêng đầu. Ba lê sao, với một cô gái dịu dàng như Cự Giải thì cũng không có gì đáng để ngạc nhiên cho lắm.
***
Vừa chạy ra ngoài cổng trường, Cự Giải không khỏi lo lắng. Thật là, sao cô có thể quên chứ! Nếu cô chỉ cần đến muộn thôi, cô giáo chắc chắn gọi cho mẹ Cự Giải, và đương nhiên điều này một chút cô cũng không muốn. Có lẽ do mải suy nghĩ, khi Cự Giải vừa chạy ra chỗ bến xe buýt cũng là lúc chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
"L
-Làm ơn đợi đã!!" Cự Giải hoảng hốt gọi với theo.
Đến khi đã lên được chiếc xe rồi, Cự Giải mới thở phào nhẹ nhõm. Đây không phải lần đầu, nhưng cái cảm giác người người chen lấn nhau thế này, thật sự khiến cô có chút ngột ngạt, khi mà cả chỗ đứng còn không có chứ đừng nói ghế để ngồi. Cự Giải lại càng bồn chồn lo lắng hơn. Cô không ngừng nhìn đồng hồ, khi một giờ rưỡi là bắt đầu, giờ đã một giờ mười lăm hơn rồi!!
Cố gắng đứng vững khi chiếc xe không ngừng lắc lư ở một góc có thể nói là ít người nhất, Cự Giải chợt đưa mắt nhìn ra ngoài qua cánh cửa gần đó. Vì là buổi chiều nên nắng khá nhẹ nhàng, cô lại thích thời tiết thế này hơn là nắng gắt đầy sức sống nhưng chói chang. Từng dãy nhà trong mắt Cự Giải cứ chạy về phía sau trông rất vui nhộn, lại còn những con người nhìn như không theo kịp khi họ cố gắng đuổi theo kia, cô bất giác mỉm cười. Ít nhất, đầu óc Cự Giải khuây khoả hơn chút ít.
Trạm mà Cự Giải xuống cách trường học đúng hai trạm xe buýt. Vừa bước xuống khỏi xe, cô lập tức chạy đến khu nhà ở kia. Chỗ mà Cự Giải học ba lê nằm ở lầu một khu nhà, nên sẽ mất một lúc đi bộ, và cô đang cố gắng bước nhanh nhất có thể trước khi thật sự muộn học.
***
"Mang ra bàn mười một giúp chị nhé!"
Nhận lấy khay thức ăn từ tay chị quản lý chính, Song Ngư gật đầu không đáp. Cậu lập tức bưng cái khay kia đến số bàn như chị đã dặn, thật cẩn thận để không đụng trúng những vị khách và cả nhân viên khác. Thế quái nào mà quán hôm nay đông khách đến kinh dị, khiến Song Ngư nãy giờ đến thở còn chẳng biết có thời gian hay không nữa là!
"Song Ngư, bàn năm! Bàn bảy nữa nè!!"
Dù vẫn nhận mấy cái khay đầy thức ăn nhanh kia, Song Ngư có chút bất mãn không hề nhỏ. Gì chứ, có rất nhiều nhân viên mà, tại sao cứ phải là cậu bưng đến, chưa kể còn kêu cậu để gọi món?! Ơ?!!
"Đẹp trai quá chi! Ráng đi nhóc!"
Đó là câu trả lời mà vị tiền bối kia dành cho Song Ngư, và chính cái câu trả lời nửa vời đó càng khiến cậu bực hơn, nhất là khi anh ta nói với giọng cười cợt như chuyện gì vui lắm.
Việc Song Ngư đi làm thêm đương nhiên gia đình của Kim Ngưu, cũng chính là những người bảo hộ hiện tại của cậu không hề hay biết. Cậu thật không dám tưởng tượng họ sẽ giận dữ thế nào, mà, Song Ngư căn bản cũng chẳng quan tâm gì. Những gì cậu có so với mấy đồng lương ít ỏi từ việc làm thêm hoàn toàn như so sánh một hạt cát với sa mạc rộng lớn. Song Ngư đơn giản chỉ chán và muốn thử cảm giác tự mình kiếm tiền sẽ như thế nào.
Nhưng "cực khổ" thế này thì cậu chưa từng nghĩ đến.
"Anh gì ơi, có thể cho tụi em xin số không ạ?"
"Anh tên gì vậy?"
Cố kiềm chế trước cả đống câu hỏi mà mấy cô nữ sinh hình như cấp hai kia dành cho mình, cây bút chì trong tay dường như sắp bị Song Ngư bóp gãy. Nở một nụ cười hoàn toàn giả tạo chẳng chút gượng gạo dù bên trong cực kì khó chịu, cậu lờ đi hết thảy và thay vào đó đem cái yêu cầu kia đến chỗ quầy chính.
"Chị có thể thôi cười không, quản lý?!"
Mặc cho Song Ngư cực kì giận dữ khi đặt tờ giấy ghi chú xuống, bà chị nào đó vẫn bụm miệng cười. Nhưng càng cố nhịn, vẻ mặt lúc này của Song Ngư lại càng khiến chị thấy buồn cười hơn. Cứ giữ bề ngoài hoàn hảo kia, dù là giả cũng dễ khiến người ta "đổ máu" đấy, cả chị còn thấy thế kia mà...
***
Song Ngư thật sự thầm nguyền rủa. So với đám nhí nhố kia, đương nhiên không bằng nhưng thật sự khiến cậu hoàn toàn một chút cũng không thấy dễ chịu. Song Ngư giũ giũ hai tay, mỏi đến sắp đứt lìa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!