Đại nương thở dài.
"Nghe nói là từ nơi khác đến, nam nhân làm quan lớn trong kinh, thân bất do kỷ, không thể cho mẫu tử bọn họ một danh phận."
Tim ta bị mấy câu ấy đâm đến máu me đầm đìa.
Thân bất do kỷ?
Không thể cho danh phận?
Vậy ta và các nữ nhi của ta tính là gì?
Là cái cớ "thân bất do kỷ" kia, hay là cái "danh phận" chướng ngại?
Ta không dám nghĩ tiếp.
Đêm thứ bảy, ta quyết định mạo hiểm.
Ta đến Yên Liễu hẻm từ sớm, trốn ở điểm quan sát mà ta đã tìm sẵn sau một đống củi bỏ hoang.
Nơi này có thể nhìn rõ cánh cửa gỗ kia, mà ta tuyệt đối sẽ không bị phát hiện.
Vừa qua giờ Tý, bóng dáng Bùi Tế đúng hẹn xuất hiện.
Chàng gõ cửa, lách mình đi vào.
Lần này, có lẽ người bên trong quên mất, cửa không lập tức khép kín, để lại một khe hở.
Một khe hở có thể nhìn thấy ánh sáng trong sân.
Tim ta như nhảy lên tận cổ họng.
Ta nhìn chằm chằm vào khe cửa ấy, ngay cả chớp mắt cũng không dám.
Nhờ ánh đèn lồng vàng mờ trong sân, ta nhìn thấy bóng dáng một nữ nhân yếu ớt bước lên đón, tự nhiên cởi áo ngoài cho Bùi Tế.
Sau đó, một bé trai từ trong phòng chạy ra, ôm chặt lấy chân Bùi Tế.
"Phụ thân!"
Tiếng trẻ con trong trẻo, tràn đầy vui mừng ấy như một lưỡi dao tẩm độc, hung hăng đâm vào tim ta.
Ta đã nhìn thấy.
Ta nhìn thấy rất rõ ràng.
Gương mặt nghiêng của đứa bé trai kia quả thực giống Bùi Tế như đúc ra từ một khuôn.
Nữ nhân ngồi xổm xuống, dịu dàng nói gì đó với bé trai, sau đó ngẩng đầu nhìn Bùi Tế.
Trên mặt nàng ta mang vẻ tái nhợt vì bệnh lâu năm, nhưng vẫn khó giấu sự dịu dàng nơi mày mắt.
Còn Bùi Tế, chàng cúi đầu nhìn nàng ta, thương tiếc và yêu thương trong mắt gần như tràn ra ngoài.
Đó là thần sắc ta chưa từng thấy trên mặt chàng.
Khi chàng nhìn ta, là ôn hòa, là lễ độ, là trách nhiệm của một người chồng.
Khi chàng nhìn nàng ta, là yêu, là sự trân trọng khắc tận xương tủy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!