Chương 15: (Vô Đề)

Trẻ hơn ta tưởng rất nhiều, cũng nguy hiểm hơn ta tưởng rất nhiều.

Ánh mắt ngài rơi lên người ta.

Ánh mắt ấy sâu thẳm, sắc bén, như có thể nhìn thấu lòng người.

Ta không chút sợ hãi, đối diện với ngài.

"Dân nữ Lâm Uyển, tham kiến Tĩnh vương điện hạ."

Ta khẽ khuỵu gối hành lễ, không kiêu ngạo cũng không tự ti.

Ngài không bảo ta đứng dậy, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Rất lâu sau, ngài mới chậm rãi mở miệng.

Giọng ngài giống như mạch nước ngầm chảy dưới mặt hồ đóng băng vào ngày đông.

Trầm thấp, từ tính, lại mang theo uy nghiêm không cho phép phản bác.

"Ngươi chính là Ôn Thư."

Ngài dùng câu khẳng định, không phải câu hỏi.

"Thê tử của Bùi Tế."

Tim ta chợt trầm xuống.

"Điện hạ, trên đời này đã không còn Ôn Thư, chỉ có Lâm Uyển."

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt ngài.

Ngài dường như khẽ cười một tiếng, nhưng ý cười ấy không chạm đến đáy mắt.

"Đồ đâu?"

Ngài hỏi rất trực tiếp.

Ta lấy từ trong lòng ra gói đồ được bọc kín bằng vải dầu.

Ta bước lên phía trước, nhẹ nhàng đặt nó lên sa bàn.

Gói đồ được mở ra.

Ánh mắt Tiêu Cảnh Diễm rơi xuống quyển sổ kia.

Đồng tử của ngài co lại rất khẽ, gần như không thể nhận ra.

Ngài cầm quyển sổ lên, mở trang đầu tiên.

Trong phòng rơi vào sự tĩnh lặng như chết.

Chỉ còn tiếng trang giấy lật qua sột soạt.

Sắc mặt ngài trước sau vẫn bình tĩnh.

Nhưng ta có thể cảm nhận được khí tức quanh người ngài càng lúc càng lạnh, càng lúc càng nguy hiểm.

Giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!