Chương 11: (Vô Đề)

"Chúng ta đang phụng mệnh truy bắt trọng phạm triều đình, kẻ nào dám cản trở, giết không tha!"

"Trọng phạm triều đình?"

Lý lão thái gia cười lạnh một tiếng.

"Trong đội ngũ này đều là thân tộc Lý gia ta, kẻ nào là trọng phạm triều đình?"

"Hay là quan gia cảm thấy tôn nhi vừa tắt thở của ta, mấy tiểu tằng tôn nữ khóc đến chết đi sống lại của ta, là trọng phạm các ngươi muốn tìm?"

Ông chỉ vào ta, rồi lại chỉ vào A Xuân.

Ánh mắt tên mặt sẹo quét qua Ngữ Chi đang run lẩy bẩy vì sợ trong lòng ta, vẻ nghi ngờ vẫn chưa giảm bớt.

"Hai người các nàng nhìn rất lạ mặt."

"Hừ, Lý gia ta cành lá sum suê, thân tộc trải khắp đại giang nam bắc, ngươi là người ngoài, đương nhiên thấy lạ mặt!"

Lý lão thái gia nói rồi quay sang ta, dùng giọng điệu của một trưởng bối, mang theo chút trách cứ.

"Uyển nha đầu, còn không mau qua đây! Nhìn xem con trẻ bị dọa thành bộ dạng gì rồi!"

Ông gọi ta là Uyển nha đầu.

Ta đột nhiên sững ra, trong nháy mắt đã hiểu.

Đây là hậu chiêu do chưởng quầy sắp xếp!

Là khách đ**m Đồng Phúc, là người của Quách đại phu đang giúp ta!

Ta như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lập tức ôm con, cúi đầu, bước nhanh đến bên cạnh Lý lão thái gia.

Lý lão thái gia thuận thế che chở ta sau lưng, trong đôi mắt già nua đục ngầu lóe lên một tia kiên định khó nhận ra.

"Quan gia, người ngươi cũng nhìn rồi, tra cũng tra rồi."

Ông nhìn chằm chằm tên mặt sẹo, trầm giọng nói.

"Linh cữu tôn nhi của ta không thể đợi thêm nữa."

"Nếu lỡ mất canh giờ, trên dưới Lý gia ta nhất định sẽ đích thân đến phủ Bùi Thái phó, đến Đại Lý Tự ở kinh thành để đòi một lời giải thích!"

Ông lôi Bùi Tế ra, càng lôi cả Đại Lý Tự ra.

Một chữ "hiếu" ở bất kỳ triều đại nào cũng là đạo lý lớn hơn trời.

Ngăn người hạ táng chính là đại kỵ.

Sắc mặt tên mặt sẹo lúc âm lúc dương, biến đổi không ngừng.

Hắn nhìn chằm chằm ta, như muốn nhìn ra sơ hở gì trên người ta.

Nhưng ta trước sau vẫn cúi đầu, dùng ống tay áo tang phục rộng thùng thình che đi hơn nửa khuôn mặt, thân thể vì "đau buồn" và "sợ hãi" mà không ngừng run rẩy.

Cuối cùng, dường như hắn cũng cảm thấy cứ dây dưa với một đám phụ nữ trẻ nhỏ và một cỗ quan tài thì quả thật không ổn.

"Hừ."

Hắn hừ lạnh một tiếng, cuối cùng không cam lòng phất tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!