Chương 1: (Vô Đề)

Người ngoài đều nói ta gả được cho một báu vật.

Thái phó thanh quý, không nạp thiếp, không đánh bạc, lễ tết đưa quà về nhà mẹ đẻ của ta chưa từng thiếu sót, hai nữ nhi sinh ra đều do đích thân chàng đặt tên.

Ta cũng từng nghĩ như vậy, cho đến khi giấc mộng đêm qua khiến ta kinh hãi bật dậy.

Giấc mộng quá thật, thật đến mức ta sờ tay mình hồi lâu mới xác nhận mình vẫn còn sống.

Ta không thể nằm xuống thêm nữa, liền trở mình xuống giường, lấy một chiếc áo ngoài khoác lên người, một đường đi theo chàng vào một con hẻm ta chưa từng đến.

Theo dõi bảy ngày, ta đã lần ra mọi chuyện đến tận cùng.

Đêm ấy, ta dỗ hai đứa trẻ ngủ say, đứng dậy đi đến kho, thu dọn toàn bộ tiền riêng ba năm qua cùng hai rương lá vàng, trước khi trời sáng liền lặng lẽ rời phủ.

Người ngoài đều nói ta, Ôn Thư, là nữ nhân có phúc nhất kinh thành này.

Phu quân ta gả cho là Thái phó đương triều, Bùi Tế.

Chàng xuất thân thanh quý, phẩm hạnh đoan chính, là người được Thánh thượng tín nhiệm nhất bên cạnh.

Thành thân ba năm, chàng đối đãi với ta tương kính như tân, chưa từng nói nặng một câu.

Trong phủ không đặt thông phòng, không nạp thiếp thất, hậu viện sạch sẽ đến mức chỉ có một nhà bốn người chúng ta.

Mỗi dịp lễ tết, quà lễ gửi về nhà mẹ đẻ ta, chàng luôn đích thân xem qua, món nào cũng đưa đến đúng ý mẫu thân ta.

Đại nữ nhi tên Ngữ Chi, nhị nữ nhi tên Ngữ Ninh, tên đều do chàng đích thân đặt, lấy ý từ "phu quân giải ngữ, chi thượng ninh hinh".

Ta cũng vẫn luôn cho rằng, mình là thê tử hạnh phúc nhất thiên hạ.

Cho đến giấc mộng đêm qua, nó đã kéo ta bật dậy khỏi cảnh yên ổn.

Giấc mộng ấy quá chân thật.

Chân thật đến mức giờ phút này ta ngồi bên mép giường, vẫn không ngừng v**t v* cổ tay mình, xác nhận nó chưa bị bẻ gãy.

Trong mộng là mùa đông rét buốt, bên vách núi, gió tuyết lùa vào cổ áo ta.

Bùi Tế đứng ngay trước mặt ta, vẫn là gương mặt ôn nhuận như ngọc ấy.

Nhưng ánh mắt chàng lạnh như băng.

"Ôn Thư, nàng chiếm vị trí của nàng ấy quá lâu rồi."

Chàng nói.

"Bây giờ, nên trả lại cho nàng ấy rồi."

Phía sau ta là hai nữ nhi đang sợ đến run lẩy bẩy.

Ta quỳ xuống cầu xin chàng, cầu xin chàng nể tình nữ nhi mà cho mẫu tử chúng ta một con đường sống.

Chàng cười.

Đó là nụ cười ta chưa từng thấy, một nụ cười pha lẫn khoái ý và tàn nhẫn.

Chàng nhẹ nhàng nhấc chân, đá cả ta cùng Ngữ Chi và Ngữ Ninh đang được ta liều chết ôm trong lòng xuống vực sâu vạn trượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!