Chương 5: Hoàn

♡ Chương 5: Tô tiểu thư ♡

Tôi dọn đến sống trong nhà Giản Ngôn.

Ngôi nhà của anh thật rộng lớn, có cả sân sau lẫn vườn hoa tuyệt đẹp, như một tòa lâu đài bước ra từ cổ tích.

Mỗi ngày sau giờ làm, anh đều mang về một bó cẩm chướng, loài hoa tôi thích nhất, chưa từng gián đoạn.

Anh rất thích món tôi nấu nên ngày nào tôi cũng đổi món cho anh, còn anh thì luôn ăn sạch không chừa miếng nào.

Mỗi lần tắm, anh đều quên mang khăn, rồi trong lúc tôi định đưa cho anh, anh bất ngờ kéo tôi vào, ép lên tường phòng tắm mà hôn ngấu nghiến khiến tôi ướt sũng từ đầu đến chân, cuối cùng đành phải cùng anh tắm luôn.

Trên giường, anh luôn mang theo sự chiếm đoạt dữ dội, động tác phảng phất bạo liệt, nhưng trước khi làm tôi đau, anh lại kịp dịu xuống. Xong xuôi, anh thích chôn đầu trong ngực tôi, còn tôi thì như dỗ một chú chó con, khẽ vuốt tóc anh cho đến khi anh ngủ thiếp đi.

Phần lớn thời gian chúng tôi quấn lấy nhau cứ như đang yêu thật sự.

…Nếu như trên đầu giường không đặt cái đầu của cha anh.

Hôm đó là lần hẹn hò thứ hai. Tối đến, tôi chủ động mời Giản Ngôn vào căn hộ, đang một mình pha trà trong bếp thì bất ngờ nhận được điện thoại của Diệp Quỳnh.

Cô nàng không ngừng xin lỗi, giọng nghẹn lại mà nói cho tôi biết mọi chuyện.

Người bạn đáng thương và hiền lành của tôi cuối cùng cũng không nỡ đẩy tôi xuống biển lửa.

"Không rõ vì sao Giản Ngôn lại chọn cậu, nhưng cậu nhất định phải cẩn thận vì hắn còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!" Giọng Diệp Quỳnh run rẩy.

Chỉ cần nghĩ một chút, tôi đã hiểu ngay lý do mình bị anh chọn.

Cùng họ Giản, ngũ quan có nét tương tự, sự lấy lòng có chủ ý… nếu không phải con trai người đó thì còn ai?

Phải rồi, với tuổi tác và thân phận ấy sao có thể chưa kết hôn, chưa có con?

Lẽ ra tôi nên hiểu.

Lẽ ra tôi phải đoán được.

Thật đáng tiếc, tôi đã tưởng mình gặp may, gặp một đối tượng xem mắt vừa đẹp trai vừa khờ khạo, nào ngờ lại là hoàng tử báo thù bước ra từ cổ tích.

Thôi thì để tôi tự nguyện lao vào biển lửa này vậy.

Anh không vạch trần tôi, tôi cũng chẳng vạch trần anh.

Từ đó về sau, chẳng qua là hai kẻ cùng diễn kịch.

Điều khiến tôi bất ngờ là Giản Ngôn lại chủ động đề nghị giúp xử lý thi thể cha mình.

Khoảnh khắc ấy tôi hiểu, cho dù tôi không ra tay, sớm muộn gì anh cũng sẽ làm.

Và mục tiêu tiếp theo của anh dĩ nhiên là tôi.

Chiếc lò đốt trong sân chắc chắn cũng được chuẩn bị sẵn cho tôi.

Mọi dịu dàng và sâu nặng kia, phía sau đều ẩn chứa sát ý muốn xé nát tôi.

Mỗi lần hơi thở anh nóng rực áp sát, tôi đoán hẳn trong lòng anh đang cồn cào muốn cắn đứt cổ họng tôi.

Mỗi lần uống ly rượu vang anh đưa, tôi lại nghi ngờ không biết trong đó có thứ thuốc độc khiến ruột gan nát bét hay không.

Hoặc anh có thể thẳng tay b*p ch*t tôi, với sự chênh lệch thể lực này, tôi gần như mặc cho anh định đoạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!