Chương 4: (Vô Đề)

♡ Chương 4: Giản tiên sinh ♡

Lúc nhỏ tôi không thể hiểu được vì sao mẹ lại ghét tôi đến đậm sâu như vậy.

Ghét đến mức như muốn tôi biến mất khỏi thế gian này.

Lớn lên rồi tôi mới hiểu ra, hóa ra người mẹ thực sự căm hận không phải là tôi mà là cha.

Ngay từ khi tôi còn nhớ được, cha lúc nào cũng bận rộn, thỉnh thoảng về nhà một lần cũng chẳng nở nổi một nụ cười.

Ông không yêu mẹ.

Hoặc chí ít thì chỉ từng yêu thôi.

Dù cha đã ban cho mẹ danh phận là phu nhân Giản, cho bà ở trong biệt thự, đeo vàng đeo bạc, nhưng tình yêu thì đã không còn.

Khi mẹ mang thai tôi, chắc bà từng đầy hy vọng, tưởng rằng tương lai sẽ là một mái ấm tràn đầy yêu thương, ấy vậy mà bà nhận được chỉ là một người chồng ngày càng giàu, ngày càng lạnh lùng.

Vậy nên sự tồn tại của tôi trở nên mỉa mai đến tột cùng.

Mẹ đương nhiên trút mọi oán hận lên tôi.

Dù tôi cũng giống bà, chẳng được cha thương yêu.

Trẻ con đôi khi bền bỉ hơn người lớn, miễn là có thể làm mẹ bớt cáu đi một chút, bị vài cái tát, vài cái véo cổ, tôi đều chịu được.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng có lẽ lý do duy nhất mình sinh ra là để xả đi cơn uất ức của mẹ.

Rồi đến năm tôi 16, cha đột ngột tuyên bố ly hôn với mẹ.

Không cho một cơ hội nào, giọng nói như ra lệnh, thậm chí không muốn giữ cho bà địa vị làm vợ.

Ông đã lựa chọn tàn nhẫn vứt bỏ bà, vậy thì bà quyết đem theo đứa con bà sinh ra cho ông.

Công bằng, đúng không?

Tiếc thay, người chết cuối cùng chỉ có mẹ.

Hình như sự ra đi của mẹ đã khuấy lên một chút lương tri trong cha, ông bắt đầu quan tâm đến việc học hành của tôi, dạy tôi quản lý công ty, cố gắng uốn nắn tôi thành người kế nhiệm lý tưởng.

Nhưng quái vật đã mọc nanh vuốt thì sẽ không vì người cha bấy lâu lãnh đạm bất ngờ hành xử dịu dàng mà trở về làm đứa trẻ ngây thơ.

Vậy nên tôi để bản thân sa đọa, hủy hoại hết người phụ nữ này tới người phụ nữ khác tự nguyện tới gần tôi.

Họ vô tội, họ đáng thương, tiếc rằng lòng trắc ẩn chỉ dành cho người bình thường, còn tôi, thứ đã thối rữa này, chỉ thấy kh*** c*m khi nhìn thấy họ tuyệt vọng.

Ánh sáng và sự ấm áp không chữa được tôi, chỉ có bóng đêm mới phù hợp.

Rồi tôi điều tra ra lý do vì sao cha kiên quyết đòi ly hôn mẹ: ông muốn cưới người khác. Mẹ tự tử đã phá hỏng kế hoạch đó. Để giữ hình ảnh người cha tốt trước mặt tôi, ông thôi không nghĩ tới việc tái hôn.

Lẽ ra tôi phải hiểu từ lâu: thứ khiến người vợ hóa điên, đầy oán hận, không gì khác hơn là chồng bà ta ngoại tình.

Khi tôi phải mặc áo dài tay trong mùa hè để che vết bầm trên cánh tay, khi mẹ ngày càng gầy guộc đến mức cuối cùng gieo mình từ ban công thì cha lại ôm ấp người tình xinh đẹp, người chỉ hơn con trai ông tám tuổi, đắm chìm trong ân ái.

Mỗi đêm mất ngủ, tôi suy tính cách trả thù cặp tình nhân bẩn thỉu đó.

Phải lột từng tảng da thịt của họ cho tới khi họ thối rữa đầy giòi chăng?

Hay nhốt họ vào tầng hầm không thức ăn, bắt họ ăn thịt nhau?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!