Chương 3: (Vô Đề)

♡ Chương 3: Tô tiểu thư ♡

16 tuổi năm ấy, cha mẹ tôi ra đi đột ngột trong một vụ tai nạn xe.

Chỉ sau một đêm, tôi từ tiểu thư lá ngọc cành vàng trở thành một đứa trẻ mồ côi.

Đúng vậy, tôi từng là cô gái mà ai cũng ngưỡng mộ, không phải chịu cảnh bị dè bỉu chỉ vì một chiếc váy.

Cuộc đời vốn như thế, có thể sinh ra đã có tất cả cũng có thể chỉ vì một biến cố mà mất sạch mọi thứ.

Khi tôi yếu đuối, bơ vơ nhất, tôi gặp được anh, người mà tôi vẫn gọi là ngài thần hộ mệnh của mình.

Anh là cánh tay phải của cha tôi trong công ty, luôn nhã nhặn, lịch thiệp, đeo cặp kính trông rất tri thức. Trong đám tang cha mẹ, khi đôi mắt tôi sưng húp vì khóc, chỉ có anh kiên nhẫn ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói: "Để anh chăm sóc em, được không?"

Như một vị anh hùng từ trên trời rơi xuống, anh lo học phí cho tôi, thuê cho tôi căn hộ, mỗi tháng còn đều đặn gửi tiền sinh hoạt.

Mỗi lần gặp, tôi đều chạy ào vào lòng anh, thoải mái nũng nịu, hỏi đi hỏi lại: "Sao anh tốt với em như vậy?"

Anh chỉ khẽ xoa đầu tôi: "Vì em là cô bé ngoan."

Tôi biết ơn trời xanh đã gửi cho mình một thần hộ mệnh tận tụy khi rơi vào khốn cảnh như vậy.

Tôi chưa bao giờ tự hỏi di sản cha mẹ để lại đã đi đâu? Công ty của gia đình ai tiếp quản? Vì sao tôi từ biệt thự phải dọn về căn hộ nhỏ? Những gì anh hào phóng cho tôi có phải vốn dĩ đã thuộc về tôi?

Ngày ấy, tôi không quan tâm sự thật. Tôi chỉ biết anh là người tốt nhất với mình và tôi phải đối xử với anh còn tốt hơn thế.

Vì vậy, khi anh từ từ cởi từng chiếc khuy áo, đẩy tôi xuống giường, tôi chẳng hề phản kháng.

Anh kề sát tai tôi, khẽ nói: "Tiểu Ý, chỉ cần em ngoan, anh sẽ yêu em suốt đời."

Tôi ngoan ngoãn nằm dưới thân anh, khép mắt lại, trong lòng vẽ nên tương lai, vẽ nên chữ "mãi mãi".

Con gái vốn dễ dâng trọn trái tim, xem sự lừa gạt là tình yêu, hoàn toàn không ý thức được mình đang bị tổn thương.

Tôi bắt đầu chải chuốt bản thân, muốn đem vẻ đẹp nhất dành cho anh. Anh không thích tôi nhuộm tóc, không thích trang điểm đậm, tôi liền hóa thân thành cô gái ngoan theo ý anh dù rằng anh chưa từng khen tôi xinh đẹp.

Tôi còn học nấu ăn, làm bánh, ghi nhớ từng món anh thích rồi tự tay làm cho anh. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn chỉ dành cho anh dù rằng anh thường chỉ nếm qua loa vài miếng.

Tôi từ chối nhận tiền, quà tặng của anh, muốn chứng minh mình không phải kiểu phụ nữ ham tiền mà là thật lòng yêu anh. Tôi còn tiết kiệm khoản sinh hoạt phí ít ỏi để mua quà tặng anh dù rằng hiếm khi thấy anh dùng.

Không ai sinh ra đã không tin vào tình yêu. Tôi cũng từng như một kẻ ngốc trong cơn say tình, dốc hết tất cả.

Đi học, anh cấm tôi kết bạn lung tung. Tốt nghiệp, anh không cho tôi đi làm. Tôi đều ngoan ngoãn nghe theo, tự nhốt mình trong căn hộ, để thế giới dần thu nhỏ lại chỉ còn mỗi anh.

Niềm vui, nỗi buồn của tôi đều do anh định đoạt. Chỉ cần anh cau mày, tôi lập tức tự trách mình chưa đủ tốt. Khi anh mỉm cười, tôi mới dám thở phào, lao vào lòng anh.

Dù mỗi ngày đều được gặp anh, tôi vẫn thấy chưa đủ. Khao khát được hòa vào anh, từng giây từng phút không rời ngày càng lớn dần. Nhưng anh ngày càng bận, những lần gặp gỡ thưa dần.

Ngày đêm tôi nhớ anh đến điên dại, chờ anh trở về. Khi anh đến, tôi lại lo anh sẽ rời đi.

Sống những ngày lặp đi lặp lại như thế, thời gian lặng lẽ tăng tốc, từng chút một bào mòn sinh khí của bạn.

Hôm qua còn là cô gái trẻ tươi tắn cắm cành cẩm chướng bên cửa sổ, hôm nay đã biến thành con rối cô độc ngồi đếm lá khô ngoài khung trời.

20 tuổi, tôi choàng tay qua cổ anh: "Ngài thần hộ mệnh à, em đủ tuổi kết hôn rồi đó."

Anh gật đầu, khẽ cười: "Thành cô gái lớn rồi."

22 tuổi, sau phút mặn nồng, tôi nhìn anh khẽ hỏi: "Anh sẽ cưới em chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!