♡ Chương 2: Giản tiên sinh ♡
Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Tô Ý, tôi đã biết cô ta muốn gả vào hào môn.
Lớp trang điểm thanh nhã, bộ váy khẽ ôm lấy những đường cong cơ thể, từ đầu đến chân dường như đều được mài giũa kỹ lưỡng.
Dù cố gắng che giấu, ánh mắt của cô ta vẫn lộ rõ tham vọng và lòng tham.
Cuộc xem mắt này đối với tôi chẳng qua chỉ là một thú vui khác để tìm bạn tình mới mà thôi.
Chỉ có kẻ ngu mới tin rằng tôi sẽ cùng cô ta bàn chuyện hôn nhân.
Tô Ý, 30 tuổi, không gia thế, không chỗ dựa, dù một ngày nào đó bỗng dưng biến mất cũng chẳng ai bận tâm.
Hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của tôi.
Cuộc sống nhàm chán luôn cần một vài sở thích để chống đỡ.
Có người thích du lịch, có người mê trượt tuyết, còn sở thích của tôi là chơi đùa với phụ nữ.
Chơi đến chết.
So với việc cùng họ lên giường, tôi càng khao khát nhìn thấy dáng vẻ họ quỳ rạp trên sàn, run rẩy như loài sâu bọ hèn mọn, từ từ bò tới dưới chân tôi, khao khát những vết roi hằn sâu lên thân thể, mái tóc đen mượt bị nhổ từng sợi cho đến trọc lóc, làn da trắng muốt loang lổ những giọt máu li ti.
Biến niềm vui thành tuyệt vọng, biến thánh khiết thành nhơ bẩn, cái kh*** c*m đến từ sự hủy diệt, đó mới là sự hưởng thụ tối thượng.
Tôi bắt họ làm gì, họ buộc phải làm nấy.
Nếu không nghe lời cũng chẳng sao, làm người có tiền nghĩa là tôi có thể dùng mọi quan hệ để ép họ phải nghe lời.
Nếu chẳng may tôi phá hỏng họ, vậy thì họ chỉ có thể tự trách bản thân mà thôi.
Dù gì thì từ đầu đến cuối đều là họ tự nguyện đến gần tôi, tự nguyện chấp nhận tôi, tự nguyện nhận quà của tôi, rồi tự nguyện sa vào vòng vây mà biến thành đồ chơi trong tay tôi.
Tôi chẳng qua chỉ làm đúng như những gì họ mong muốn mà thôi.
Ví như Tô tiểu thư xinh đẹp này.
Cô ta giống như một món hàng đã hết hạn, được gói bọc lộng lẫy, nóng lòng muốn bán ra với giá cao.
Đã vậy thì để tôi từ từ tháo lớp bao bì, kiên nhẫn, tỉ mỉ, từng chút một mà thưởng thức.
Sau đó nhẫn tâm hủy diệt.
Một Tô Ý đã 30 tuổi, trước mặt tôi cố gắng giả vờ yếu đuối, làm ra vẻ thiếu nữ, thật nực cười và đáng thương làm sao.
Chỉ cần điều tra sơ sơ đã biết tuổi thật của cô ta, vậy mà cô ta lại ngây thơ tưởng có thể lừa nổi tôi.
Như thể tái hiện hình ảnh tôi ngày bé, cố gắng diễn tròn vai một đứa con ngoan trước mặt mẹ.
Trên đời này làm gì có cha mẹ nào không yêu thương con?
Thế nên, dù mẹ tát thẳng vào mặt, mắng tôi là súc sinh, tôi vẫn một mực tin rằng bà yêu tôi.
Khi còn nhỏ, hễ tôi khóc nháo thì sẽ lập tức bị đánh chửi, đến khi đánh mệt thì bà quẳng tôi ra khỏi nhà.
Làm nhà giàu có một lợi thế: nhà luôn có khu vườn riêng thật to, thật đẹp.
Nhưng đến đêm, khu vườn đó biến thành một nơi lạnh lẽo quái dị. Hoa và cây trong bóng tối giống như quái vật đứng lặng, im lìm nhìn chằm chằm tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!