Chương 1: (Vô Đề)

♡ Chương 1: Tô tiểu thư ♡

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Giản Ngôn, tôi liền biết anh ta nhất định rất giàu.

Mái tóc không dính chút bụi, bộ vest tinh xảo cả chất liệu lẫn đường cắt, dáng nâng ly rượu tao nhã, cổ tay khẽ lộ ra chiếc đồng hồ xa xỉ.

Dù cố tình giữ vẻ khiêm tốn, anh ta vẫn là tâm điểm chói sáng nhất trong buổi tiệc rượu.

"Giản Ngôn, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đã tiếp quản công ty gia đình. Một soái ca độc thân, nhà giàu hiếm có khó tìm, người theo đuổi nhiều không kể xiết. Nhưng mà này, tớ chỉ phụ trách giới thiệu thôi, còn có nắm được anh ta hay không thì phải xem cậu. Nghe nói anh ta kén chọn lắm đó!" Diệp Quỳnh ghé sát tai tôi thì thầm.

Diệp Quỳnh là cô bạn thân duy nhất của tôi, rất thích lui tới những buổi tiệc xa hoa, bởi vậy quen biết không ít người giàu có.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận lời sắp đặt xem mắt của cô nàng, còn đặc biệt mặc bộ váy đắt nhất trong tủ.

May thay, đối tượng xem mắt này quả thật không khiến tôi thất vọng.

Giản Ngôn đưa tay về phía tôi, khóe môi hơi cong lên: "Tô tiểu thư, rất hân hạnh. Tôi là Giản Ngôn."

Ánh mắt anh ta dịu dàng đến mức gần như có thể tan chảy.

Tôi khẽ nắm tay anh, đáp lễ: "Chào Giản tiên sinh, tôi là Tô Ý."

Những câu nói cũ kỹ nhưng trong buổi xem mắt lại không thể thiếu.

Uống cạn nửa ly rượu, Giản Ngôn mỉm cười nhã nhặn: "Tô tiểu thư, có thể chờ tôi ít phút không? Tôi cần xử lý chút việc."

Quả nhiên, một tổng tài trẻ tuổi bận rộn.

Vừa thấy Giản Ngôn rời đi, Diệp Quỳnh lập tức ghé đến: "Sao thế? Người ta bỏ đi rồi à? Chẳng lẽ không có hứng thú với cậu?"

Tôi cụng ly với cô nàng, cười: "Cậu đoán xem."

Đúng lúc này, một giọng điệu khinh miệt vang lên bên tai tôi: "Tiện nhân."

Tôi ngẩng đầu nhìn, cách đó không xa, một người phụ nữ lạ mặt liếc tôi với ánh mắt châm chọc, lạnh lùng hừ một tiếng: "Diện cái váy rẻ tiền như thế mà cũng dám mò tới đây quyến rũ đàn ông."

Thật chua xót. Bộ váy tôi cố tình chọn là đắt nhất, nhưng trong mắt người khác vẫn là đồ rẻ tiền.

Tôi bước thẳng đến trước mặt cô ta, nâng ly, dốc sạch số rượu còn lại lên đầu cô ta.

Đã gọi tôi là tiện nhân, vậy thì tôi cứ làm đúng như thế đi.

Người phụ nữ kia không ngờ gặp phải kẻ điên, đứng ngây ra mấy giây, sau đó mặt mũi méo mó, tức tối lao đến tát mạnh một cái, tiếp đó túm tóc tôi, điên cuồng như muốn xé xác.

Tôi không phản kháng, mặc cho cô ta đánh, cho đến khi một bàn tay mạnh mẽ kéo tôi ra sau.

Tôi ngẩng lên, trông thấy Giản Ngôn rực rỡ như một vị cứu tinh.

"Xin lỗi, tôi không cố ý." Tôi điều chỉnh nét mặt, làm ra vẻ yếu đuối đáng thương, khóe mắt còn long lanh nước, dù sao cái tát vừa rồi cũng thật sự rất đau.

Giản Ngôn đứng chắn trước mặt tôi, ánh mắt kiên định, trầm giọng nói với người phụ nữ kia: "Nếu cô có thiệt hại gì, tôi sẽ bồi thường gấp mười, nhưng xin đừng làm khó bạn gái tôi."

Bạn gái.

Đây là lần đầu tiên có người gọi tôi như thế.

Người phụ nữ kia thoáng do dự, hiển nhiên e ngại thân phận của anh, chỉ trừng mắt với tôi rồi bỏ đi.

Giản Ngôn nghiêng người lại gần, vén gọn những lọn tóc rối bên má tôi, giọng nhẹ nhàng đến mức khiến lòng người run rẩy: "Đừng lo, ổn cả rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!