Chương 13: (Vô Đề)

Hô hấp ấm áp dừng lại bên gò má Trì Tuyết Diễm, cậu có một thoáng kinh ngạc, gần như theo bản năng muốn rút người ra.

Cậu chưa bao giờ có sự tiếp xúc thân thể như vậy với bất cứ ai.

Nhưng dưới ánh đèn u ám chiếu rọi, Trì Tuyết Diễm thoáng nhìn thấy trong mắt người yêu mơ hồ lóe lên sự thấp thỏm.

Bàn tay ôm ở thắt lưng chỉ là bám vào mép góc áo, cách lớp vải mỏng manh của mùa hè, mang đến một chút độ ấm, tư thế xứng đáng là thân sĩ.

Vẫn là Hạ Kiều ôn hoà thân thiện, rất hiếm khi vượt quá khuôn phép trước mặt người ngoài.

Nhưng anh đồng thời là người nhiệt tình, đang vụng về thẳng thắn tuyên bố dục vọ. ng chiếm hữu ngây ngô của mình.

Nhớ tới các khán giả ở cách đó không xa, Trì Tuyết Diễm đột nhiên cười tươi lên.

Cậu không kháng cự nữa, mà vươn tay, vẻ mặt thản nhiên kéo cổ áo hơi bị nhăn của Hạ Kiều

"Áo sơ mi này cũng không tệ lắm."

Khoảng cách giữa hai người đã gần như là ôm nhau, Trì Tuyết Diễm lười biếng nhìn thẳng vào mắt người yêu, trong giọng nói lộ ra vẻ không chút để ý: "Chỉ cho anh một tiếng, buổi tối em còn có việc."

Câu trả lời của Hạ Kiều đương nhiên là một chữ dịu dàng nghe theo: "Được."

Người dựa vào cửa phòng riêng đã xem đủ náo nhiệt, đưa tới những tiếng huýt sáo khe khẽ

Phương Thời Nhĩ che đi cảm xúc nơi đáy mắt, nhướng mày nói với Hạ Kiều: "Hôm nay cuối cùng cũng mời được cậu, đến trễ quá đấy."

Hắn cố ý không nhìn Trì Tuyết Diễm khiến mọi người tò mò nãy giờ, khách khí tránh ra một bước, mời cặp tình nhân thoạt nhìn đang yêu nhau nồng cháy đi vào.

Hạ Kiều không hề che dấu tâm trạng tốt của mình, thành thật nói: "Vừa rồi đi đặt nhẫn, thuận đường ăn tối, cho nên đến trễ, xin lỗi."

"Nhẫn?" Ánh mắt Phương Thời Nhĩ thuận thế nhìn sang bàn tay đang đặt bên hông Trì Tuyết Diễm của anh, "Không phải đã có rồi sao?"

Đèn hình cầu nhiều màu trong phòng KTV toả ra rải rác những đốm sáng mê ảo, chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản trên ngón áp út của hai người cực kỳ nổi bật.

"Không đủ trang trọng.

" Hạ Kiều nói xong, gấp gáp giới thiệu người yêu với bạn bè, trong giọng nói tràn ngập niềm vui đặc biệt của người mới yêu lần đầu, "Đây là tiểu Trì."

Lúc này Phương Thời Nhĩ mới nghiêm túc nhìn qua, chủ động vươn tay: "Xin chào, Phương Thời Nhĩ."

Trì Tuyết Diễm cảm thấy hình như đã nghe qua cái tên đọc rất thuận miệng này ở đâu đó.

Cậu đánh giá anh chàng trai trẻ tuổi khá đẹp trai ở trước mắt này, cười một cái, vẫn chưa mở miệng, tựa như lười lịch sự trả lời lại tên đầy đủ của mình.

Kế tiếp, thanh niên tóc đỏ khí chất phô trương không nói một lời thoát khỏi vòng tay người yêu, tự mình đi về phía trước, tùy ý tìm chỗ trống ngồi xuống trên chiếc ghế sofa bằng da xa hoa.

Đám thanh niên đang vui vẻ này vừa nhìn thấy bọn họ xuất hiện, lúc này ồn ào lên, tạo ra một khoảng trống ở chính giữa.

Hạ Kiều đối với hành động của Trì Tuyết Diễm không hề ngạc nhiên, càng đừng nói là bất mãn, chỉ bước nhanh qua, ngồi sát bên cậu.

Mối quan hệ thống trị trong tình yêu này vừa nhìn là thấy ngay.

Phương Thời Nhĩ đứng nguyên tại chỗ nhìn bàn tay mình ở giữa không trung, không hề có chút tức giận vì bị xem nhẹ, đáy mắt ngược lại hiện lên một tia hưng phấn đã sớm đoán trước.

Hắn xoay lưng về phía đôi tình nhân đang bị vây quanh trong đám người náo nhiệt, vẻ mặt tự nhiên đi đóng cửa phòng.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, những người xa lạ trên người lưu chuyển những đốm sáng rực rỡ đang tranh nhau tự giới thiệu, sợ mình lộ ra vẻ yếu thế trước mặt người mới rực rỡ chói mắt này.

Mà Trì Tuyết Diễm dựa trên sô pha, ngẫu nhiên trả lời qua loa, một cái tên cũng không thèm nhớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!