Hai giờ sáng.
Sao tắt dần, màn đêm mờ ảo bao phủ lên quần thể trắng muốt và rộng lớn của Trường Sao. Trong trường không còn ồn ã như ban ngày, mọi thứ chìm vào tĩnh mịch.
Quý Lễ cũng đang ngủ.
Trước năm lên năm tuổi, cậu thường xuyên mơ thấy những điều kỳ lạ, ví dụ như mơ thấy mình là tinh thần thể, điều dễ hiểu vì đây là đặc tính chủng tộc của cậu, dù sao tinh thần thể vốn là hiện thân của cậu.
Nhưng giấc mơ đêm nay lại hơi khác thường, cậu mơ mình đang ở trong một phòng ký túc khác của trường, mà cậu dường như lại hóa thân thành tinh thần thể.
Càng làm cậu thấy thẹn đó là, phòng kí túc này thuộc về Nhung Ngọc.
Kích thước không khác lắm so với phòng của cậu, chỉ có điều bày biện hơi lộn xộn, trên giá đồ sắp vài món đồ chơi thú cưng rẻ tiền, bệ cửa sổ đặt một cái bể cá, giáo trình vương vãi trên bàn, còn cả mấy chai nước tăng lực xương rồng rẻ tiền lại có vị dở tệ.
Hỗn độn, thật đúng kiểu phòng mà người này sẽ ở.
Quý Lễ cho rằng đây là cảnh trong mơ của mình, rồi lại thấy nó hết sức ngớ ngẩn: Mơ thấy chính mình biến thành tinh thần thể thì thôi đi, sao cậu lại mơ thấy Nhung Ngọc cơ chứ? Lẽ nào do dạo gần đây hắn gây cho cậu quá nhiều phiền phức?
Cậu thật quen thuộc với cái trạng thái mềm nhũn, nhão dính hiện tại, cẩn thận bò tới cuối giường của Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc đang ngủ.
Hắn ôm chăn cuộn chặt trong ngực, chiếc áo thun mỏng lăn lộn trên giường đến nhàu nhĩ, hở ra một đoạn eo thon mềm, vết hõm đẹp mắt trải dài rồi ẩn mất trong quần đùi.
Quý Lễ nghĩ, chắc là do cậu bực mình.
Cái tên này rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện l* m*ng với cậu, cậu đã gạch đầu dòng trong lòng từng cái một, nhớ rõ như in.
Nhung Ngọc xông vào khoang tinh thần của cậu, cố tình gặm cổ cậu, đang nói dở chừng thì chạy mất hút, còn hay can thiệp lung tung, chặn đường cậu. Rõ ràng đã cho cậu ta chút ngon ngọt, vậy mà lại không biết điều để người khác gọi cái là đi.
Bản thân cậu nhất định là cực kì ghi thù người này, nên mới có thể mơ một giấc mơ kì cục như thế.
Cậu hẳn nên phạt hắn thật nặng mới phải.
Cái tên hoang dã khó bảo này, chỉ khi nào hung hăng dạy dỗ, thì mới chịu ngoan được.
Chỉ là trong mơ trả thù hắn một chút thôi... cũng chẳng phải chuyện xấu gì ghê gớm.
Trong đầu Quý Lễ phủ kín toàn ý nghĩ xấu xa.
Cậu hung dữ mà vươn xúc tu, định quấn lấy thân hình gầy gò của thiếu niên.
Rồi bỗng dưng nhận ra.
Xúc tu ngắn quá... Quấn không tới, dù kéo dài thế nào cũng chỉ ôm được cổ chân Nhung Ngọc là hết cỡ..... Sao cậu lại bé thế này!?
Trong mơ sao cậu lại nhỏ xíu như vậy!
Cậu không thể biến to hơn chút sao!
Xúc tu to lớn, khỏe mạnh của cậu đâu rồi!
Tinh thần lực mênh mông mạnh mẽ của cậu đâu rồi!?
Quý Lễ nhìn cái xúc tu ngắn cũn của mình..... Suýt nữa thì tức phát khóc.
Quý Lễ bực mình lấy xúc tu quất nhẹ vào bắp chân hắn một cái.
Chỉ nghe một tiếng "bẹp" mềm oặt, lại làm cho người đang ngủ say kia, mơ màng khẽ "ưm" một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!