Chương 7: Lại muốn cắn thêm cái nữa à?

Hiện trường căng như dây đàn, Kẹo Cao Su có vẻ hơi kích động, được Nhung Ngọc dùng tinh thần lực trấn an.

Nhung Ngọc ở phía trên nhìn đến rõ ràng, cái bóng của Quý Lễ đã phân tách thành tám cái, mỗi cái đều như những xúc tu uốn lượn, từ xa nhìn lại, trông như tám cái đuôi đen nhánh.

Ngay khoảnh khắc Dương Tây Châu rơi xuống, chúng tan biến không còn tăm tích.

Dương Tây Châu vẫn còn vừa vò đầu vừa cố hòa giải: "Ầy, thì là, tôi tìm Quý Lễ có chút việc, không mất bao nhiêu thời gian của mấy đại ca đâu..."

"Tao biết mày." Đoạn Nha lại cất lời, "Mày chẳng phải là cái thằng nhà giàu mới nổi kia sao?"

Gã vừa dứt lời, bọn thuộc hạ phía sau bèn hùa theo cười cho hợp cảnh.

Dương Tây Châu thì chả mấy bận tâm, khéo đưa đẩy thong dong gật đầu: "Phải đó phải đó, là đứa nhà giàu mới nổi đó á, mấy người nể mặt tôi chút đi."

Khác với Nhung Ngọc, cậu ta khá được lòng người trong trường, dù cũng bị gọi là tứ đại tai tinh, nhưng từ trước đến nay cậu ta biết cách làm ăn, tính tình lại dĩ hoà vi quý, bình thường với Quý Lễ cũng chẳng có thù oán gì.

Nhưng Đoạn Nha lại không chịu, giọng mỉa mai châm chọc: "——Mày cũng xứng để tao phải nể à?"

"Cút càng xa càng tốt, tao không có hứng với mấy con gà bệnh như mày."

Bầu không khí bỗng lạnh ngắt.

Không ai cười nổi nữa.

Đoạn Nha cười khẩy: "Quý thiếu, nếu mày thật sự không còn tinh thần lực thì cứ chịu thua luôn đi... Không thì đừng ra vẻ làm cao với tao."

Quý Lễ phảng phất như chẳng nghe thấy mấy lời này, cứ như những chuyện này chẳng liên quan gì tới mình. Cậu đứng ngoài cuộc chơi, khẽ nhếch mí mắt, lẳng lặng chăm chú nhìn nơi Dương Tây Châu trượt vào từ ngoài cửa sổ, trong một mảng bóng râm, lộ ra một tà áo trắng tinh.

Có vẻ còn một người nữa.

Bị bơ, mặt Đoạn Nha càng tái mét.

Vì thế đám tay sai của Đoạn Nha lại chuẩn bị muốn súm vào, kéo Dương Tây Châu cách xa bọn họ ra.

Dương Tây Châu chỉ có thể hô to một tiếng: "Chậm đã!"

Đoạn Nha đã sớm hết kiên nhẫn: "Mày còn chưa xong à?"

"Tôi chỉ muốn nói, cậu sẽ gặp rắc rối đấy." Dương Tây Châu bất lực giang tay: "Tôi tốt bụng đến nói chuyện đàng hoàng với cậu, giải quyết xong là xong, cậu xem cậu kìa, sao cứ nhất định phải lôi thằng điên kia vào..."

"Sao, mày định mời cả ông trời tới đây à?"

Đoạn Nha nói chuyện càng mỉa mai đá đểu hơn.

Chỉ là còn chưa dứt lời, trên mông gã đã ăn trọn một cú đá hung bạo.

Cú đá này lực như vạn cân, đá thẳng gã từ giữa đám người, đập mạnh vào bờ tường.

Suýt nữa thì va cả vào người Dương Tây Châu, may mà Dương Tây Châu nhanh nhẹn né kịp.

Đoạn Nha vừa ngẩng đầu, chỉ thấy một đôi giày đã hơi sờn rách nhưng sạch sẽ, tiếp đến là quần đồng phục, tay áo sơ mi xắn lên, áo ngoài mở phanh, lộ ra chiếc áo phông sáng màu bên trong.

Người này vừa xuất hiện, tinh thần lực ấm áp dịu dàng bèn không tiếng động mà phủ kín không gian.

Mà đám tinh thần lực lởm chởm lung nhúc như bầy sâu bọ kia của gã, trong nháy mắt đã bị trừ khử sạch sẽ.

Nhung Ngọc một tay cầm bình nước, cười tủm tỉm ngồi xổm xuống, tròng mắt như có ánh vàng kim ẩn hiện: "Cũng không cần gọi ông trời khách khí vậy đâu, nếu mày không chê, thì gọi một tiếng 'bố ơi' là được."

"... Đệt mẹ, thế mà lại là mày." Đoạn Nha vừa thấy Nhung Ngọc đã nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn, "Nhung Ngọc, chuyện giữa tao và Quý Lễ, liên quan đéo gì đến mày?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!