Ngày thứ ba của kỳ nghỉ, Nhung Ngọc ngủ nướng tít mít.
Trên quang não vẫn còn lưu lại tin nhắn trò chuyện với Quý Lễ, nói mãi đến tận mười hai giờ đêm qua.
Nhung Ngọc nhớ lại tối qua, thậm chí còn không biết mình đã tám nhảm cái gì nữa, hình như có nhắc đến cơ giáp, nhắc đến Kẹo Cao Su, nhắc đến chuyến du lịch ở Sao Vân Cầm của Quý Lễ, nhắc đến bài vở của cô em họ, Quý Lễ giúp hắn giải một bài toán mà hắn đã quên bẵng mất cách làm.
Sau đó lại nói đến trường học lúc trước, Trường Sao so với trường bình thường có rất nhiều môn học đặc biệt.
Tin nhắn của Quý Lễ lúc nào cũng rất ngắn gọn, ngược lại hắn lại nói nhiều hơn chút, lúc họ ở trường có khi cả ngày cũng chẳng nói được nhiều lời như thế, nhưng mới nghỉ có hai ngày, tin nhắn dường như cứ cậu tới tôi lui mãi chẳng dứt.
Cuối cùng đến cả Kẹo Cao Su cũng ngủ gật, nằm trong lòng hắn ngủ thật say sưa.
Thế là hôm nay liền một mạch ngủ đến tận mặt trời treo đến đỉnh sào, ánh nắng thiêu đốt căn phòng của hắn, rốt cuộc Kẹo Cao Su bị nóng cho tỉnh giấc, nó vặn vẹo vươn dài xúc tu nhỏ, từng cái từng cái một nhảy nhót đi bật hệ thống làm mát lên, trong phút chốc âm thanh to như sấm rền, nhưng luồng gió mát cũng theo đó mà ùa vào, Nhung Ngọc cuối cùng cũng giãn chân mày ra, lại ôm Kẹo Cao Su rúc vào trong chăn, ngủ nướng đến tận trưa.
Lúc tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn lại một mình hắn, em họ hôm qua bị hắn ấn đầu ôn tập suốt một đêm, sáng sớm vừa dậy đã lẻn ra ngoài đi chơi với hội chị em rồi, chỉ sợ bị hắn tóm lại.
Nhung Ngọc liền xỏ dép lê, dụi đôi mắt ngái ngủ, đeo một cái tạp dề có họa tiết hoạt hình, nấu một nồi mì nóng, dùng nước hầm sườn còn thừa tối qua, bỏ thêm chút rau xanh, trong nồi nhanh chóng ùng ục ùng ục tỏa hương thơm phức, Kẹo Cao Su nhảy tới nhảy lui trên vai hắn, bị hắn cẩn thận nhét vào trong túi áo của mình—— hắn còn nhớ lần trước Kẹo Cao Su rơi vào trong nồi, suýt chút nữa biến thành trứng ốp la.
Kẹo Cao Su lại tránh bàn tay hắn, "gu chi gu chi" nhảy qua nhảy lại trên bậu cửa sổ, cái xúc tu nhỏ xinh "bạch bạch" gõ lên kính cửa sổ.
Nhung Ngọc dụi dụi mắt, lại nhìn thấy phía ngoài tiệm tạp hóa, có một người rất quen thuộc đang đứng.
Đó là một dáng người cao ráo lại ưu nhã, mặc một bộ đồ thường ngày được cắt may tỉ mỉ, thiết kế cao cấp, theo sau là một cái vali điện tử đắt đỏ phát sợ, cũng chẳng nhìn đông ngó tây, giữa đống đồ đạc hỗn tạp chất đống ở cửa tiệm trông thật lạc quẻ, lẳng lặng đứng đó, dường như đang phân vân, không biết nên gõ cửa, hay là dùng quang não thông báo cho hắn.
Nhung Ngọc dụi dụi mắt, đến cả tạp dề cũng chẳng kịp cởi, liền vội vã chạy ra ngoài, đôi dép lê kêu "lạch bạch lạch bạch", vừa vặn va vào ánh mắt của Quý Lễ.
"Quý Lễ?" Nhung Ngọc có chút kinh ngạc, "Sao cậu lại tới đây?"
Quý Lễ dường như bị bắt quả tang, ánh mắt lóe lên, lại nhìn hắn: "Đến làm chút việc, tiện đường qua thăm cậu."
Đôi mắt xanh thẳm tuyệt đẹp, phản chiếu gương mặt của hắn, hệt như phản chiếu ánh nắng rực rỡ đến lóa mắt.
"Có làm phiền không?" Cậu thấp giọng hỏi.
"Không hề." Nhung Ngọc khẽ nhíu mày, "Chỉ là, cậu đến đây làm việc?"
Sao Luca, khu ổ chuột nổi tiếng, nơi đây có một lượng lớn nhà máy bỏ hoang, nổi tiếng nhất là thị trường giao dịch đồ cũ, rẻ nhất là nhân công, có những bất động sản rẻ nhất, còn có vô số những người không có chứng danh, lang thang lưu lạc trên từng hẻm phố.
Quý Lễ không đáp.
"Ở đây không an toàn lắm đâu," Nhung Ngọc cũng không truy hỏi thêm, cười vỗ vỗ vai cậu, "Cậu nên sớm quay về đi."
Đúng lúc giữa trưa, trên phố chẳng có mấy người, chẳng giống như lúc người qua kẻ lại trong trường học.
Quý Lễ nhìn bàn tay Nhung Ngọc đang đặt bên cạnh mình, không một tiếng động mà nắm lấy, thấp giọng nói: "Tôi đến tìm cậu."
Nhung Ngọc ngẩn người.
Quý Lễ nói: "Tôi muốn gặp cậu."
Mặt Nhung Ngọc, bỗng dưng nóng lên, hệt như có một bầy thú lông xù tí hon bỗng nhiên chạy vào trong lòng hắn lăn lộn cọ xát, tê tê dại dại, hắn muốn lấy ngón tay đẩy ra để tìm lại chút bình tĩnh, nhưng lại chẳng nỡ chạm vào.
Cảm xúc rối loạn này, có hơi nguy hiểm quá rồi.
"Thế..." Nhung Ngọc im lặng rút bàn tay đang bị nắm ra, hỏi, "Ăn trưa chưa?"
Quý Lễ nhìn chằm chằm vào bàn tay mình bỗng chốc trống trải, lại cưỡng ép chuyển đổi chủ đề: "Cậu đang nấu cơm à?"
Cậu để ý cái tạp dề đó của Nhung Ngọc từ lâu rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu kì cục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!