Chương 47: Khi nào thì kết hôn

Khoang cơ giáp, đại thiếu gia quý giá dùng một dải lụa đỏ sẫm buộc tóc, đang gác một chân lên, tư thế giang hồ ngồi trên bậu cửa sổ đón gió.

Con hồ ly đỏ chán đến chết mà nhảy từ khoang mô phỏng này sang khoang mô phỏng khác, Quý Diễn lật xem từng trang bài viết cũ trên mạng Trường Sao, không tự chủ được mà phụt ra hai chữ "đù má".

Trước đây y xem mấy cái bài này chỉ coi như xem trò cười của Quý Lễ và Nhung Ngọc thôi, nửa tin nửa ngờ, cũng cho là thật mất vài phần.

Lúc này y tranh thủ lúc rảnh rỗi, xem hết lại một lượt mấy cái bài về Nhung Ngọc và Quý Lễ, rồi lại liên hệ với cảnh tượng ban ngày, một lần nữa chắc chắn về suy đoán của mình: Mấy cái bài này, toàn mẹ nó là bốc phét hết.

Y nhất thời cũng không phân biệt nổi là do Nhung Ngọc làm ra mấy chuyện ảo ma quá, hay là do đám người trên mạng trí tưởng tượng quá phong phú, nhưng với những gì y biết về Nhung Ngọc, e là chân tướng sự việc còn khướt mới giống như những gì đám kia đoán.

Nhung Ngọc là được nuôi lớn theo tiêu chuẩn của chuồng đấu thú, giáo dục về mặt tình cảm gần như là con số không, cái gì cũng nhanh nhảu chỉ có cái não là thiếu máu thôi.

Nhìn phản ứng hôm nay, cái thằng thiểu năng này chỉ sợ là đến giờ vẫn chưa thông suốt cái đéo gì, giả sử Quý Lễ là một tên Sở Khanh lắm chiêu trò, thì giờ chắc đã bị ăn sạch sành sanh mà còn chẳng kịp phản ứng rồi.

Nhưng nhìn cái kiểu của Quý Lễ...

Nếu Quý Diễn không phải đang bị kẹp ở giữa như nhân kem trong bánh quy, chắc chắn y sẽ cười dồ cuời dại suốt một tiếng để bày tỏ lòng thành kính, cái người lạnh lùng kiêu ngạo, tự nghĩ mình hay như Quý Lễ, hoá ra trong chuyện tình cảm lại gà mờ chẳng khác gì Nhung Ngọc, không còn gì chấn bé đù hơn thế.

Thế nên khi Quý Lễ bước vào khoang cơ giáp, Quý Diễn hiếm thấy mà không có lấy một chút địch ý nào, thậm chí ánh mắt còn toát ra một tia thương hại.

Đôi mắt xanh thẳm của Quý Lễ chẳng chút gợn sóng, nhưng lại mang theo một vẻ nghiền ép và ngạo mạn không thành lời: "Anh với Nhung Ngọc biết nhau từ trước à?"

"Để cậu ta tự nói thì tốt hơn chứ?" Quý Diễn nhún vai.

Quý Lễ chậm rãi nhíu mày lại: "Quý Diễn."

Quý Diễn bị kẹp ở giữa, chỉ đành có gì khai nấy: "Không phải tôi không muốn nói cho cậu biết, là Nhung Ngọc cảnh cáo tôi."

"Tôi dù sao cũng không thể nói không giữ lời chứ?"

Với sự giáo dưỡng và cao ngạo của Quý Lễ, Nhung Ngọc đã nói rõ là không muốn nói, cậu cũng không tiện tiếp tục truy hỏi thêm nữa.

Quả nhiên, Quý Lễ ngậm miệng, bầu không khí rơi vào yên lặng.

Quý Diễn ôm con hồ ly đỏ của mình bóp một cái, trong thoáng chốc dường như thấy lại hiện trường yêu đương râu ông nọ cắm cằm bà kia của Quý Lễ và Nhung Ngọc, đầu lại bắt đầu nhức từng cơn.

Y định nể tình có chút xíu quan hệ huyết thống rẻ rách, hơi dây mơ dễ má kia mà nhắc nhở đứa em trai học sinh tiểu học có mối tình đầu không suôn sẻ này một chút, thế là lộ ra một nụ cười ôn văn nhã nhặn, lời nói nhẹ nhàng thỏ thẻ.

"... Quý Lễ, cậu chưa từng nghĩ rằng, Nhung Ngọc có lẽ căn bản không hề thích cậu sao?"

Trời sắp mưa.

Cơn gió ẩm nóng ngoài cửa sổ lướt qua, không khí trong khoang cơ giáp có chút ngột ngạt.

Quý Lễ ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn chằm chằm y.

Quý Diễn vẫn chưa ý thức được, giọng điệu của mình lúc này giống một tên phản diện đang lăm le châm ngòi ly gián đến mức nào.

"Tôi dù sao cũng có chút hiểu biết về Nhung Ngọc," Quý Diễn đầy lòng thương hại, mỉm cười bâng quơ, dùng giọng điệu của một kẻ hiểu rõ tất thảy mà nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cậu chưa từng nghĩ rằng, chuyện Nhung Ngọc thích cậu, có lẽ chỉ là một sự hiểu lầm, thực ra cậu ta đối với cậu chẳng có cái gì..."

Lời còn chưa dứt.

Y đã nhận ra áp suất quanh người Quý Lễ bỗng chốc trở nên âm u lạnh lẽo, tinh thần lực bàng bạc lại lạnh lùng cũng theo đó mà tràn ra, đối với kẻ mang tinh thần lực tàn phế như Quý Diễn mà nói, bản thân nó đã là một áp lực vô hình.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm rền trời.

Con hồ ly đỏ đột ngột chui tọt vào lòng y, lén lút giấu kỹ cái đuôi của mình, run rẩy không dám ra tiếng.

Cái bóng dưới chân thiếu niên mắt xanh vặn vẹo nhe nanh múa vuốt, cứ thế lan tràn đến dưới chân y, hệt như ngọn lửa ác ý đang nhảy múa, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể kéo y vào trong bóng tối đen kịt kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!