Thi chiến thuật nhanh chóng bắt đầu, Quý Lễ dựa theo đặc tính của từng người phân phối nhiệm vụ, Nhung Ngọc chỉ huy đội đột kích.
Nửa giờ đầu tiên, mọi thứ đều khá suôn sẻ. Nhưng sau nửa giờ đó, tình hình dần nảy sinh biến hóa, gốc rễ của mâu thuẫn chính là nằm trên người Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc chịu ảnh hưởng bởi đặc chất chủng tộc, h*m m**n khát máu nặng hơn cậu tưởng tượng nhiều.
"Nhung Ngọc, thu quân." Quý Lễ nhìn thao tác của Nhung Ngọc, khẽ nhíu mày.
Mắt Nhung Ngọc rõ ràng đã đổi màu: "Đợi chút, tôi còn có thể truy đuổi——"
"Thu quân." Quý Lễ vỗ vỗ vai hắn, "Phía cậu là để kìm chân thôi, thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì, thả cho họ đi."
Nhung Ngọc trong khoảnh khắc bừng tỉnh lại, nhắm mắt ổn định tâm trí, ánh kim trong mắt hơi nhạt đi, nhưng lại nhanh chóng bị ngọn lửa cuồng chiến mới thổi bùng sáng.
"Nhung Ngọc, quay lại."
"Nhung Ngọc, phòng thủ đi, chiến tuyến này cậu không tham gia."
Nhung Ngọc thấp giọng nói: "Tôi có thể thắng."
"Phía sau có kẻ địch, cậu sẽ bị tập kích đấy."
"Nhung Ngọc, sau khi chiếm được căn cứ, tại sao không xoá dấu vết và kết thúc?" Quý Lễ khẽ nhíu mày.
Nhung Ngọc tự biết mình sai, ánh kim trong mắt nhạt hẳn: "Xin lỗi, tôi đi viện trợ ——"
"Tôi không nói là cần viện trợ."
Quý Diễn thấy không khí căng thẳng, nói: "Không sao, tôi giúp cậu ta xoá dấu vết rồi."
Sắc mặt vốn bình tĩnh của Quý Lễ trái lại còn khó coi hơn.
Đặc tính chủng tộc của Nhung Ngọc là cuồng hóa, đặc biệt nhạy cảm với chiến ý, hắn vốn không phải người nóng nảy, không có trách nhiệm, nhưng bị cảm xúc ảnh hưởng, càng đánh mắt càng sáng, cũng càng đánh càng điên cuồng, phản ứng đầu tiên là đi theo bản năng. Cùng với thời gian thi kéo dài, sự quấy nhiễu mà Nhung Ngọc phải chịu từ cuồng hoá cũng sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng mất kiểm soát.
Vốn dĩ khi hắn cùng nhóm với người khác, tổng chỉ huy thường thường khả năng kiểm soát không đủ, tách nhóm tương đương với việc ai làm việc nấy, hắn tự dẫn đầu một đội nhỏ, dựa vào bản năng mà đánh cũng coi là xuất sắc, cuối cùng thành tích cũng gọi là nhìn được.
Trong chiến đấu solo tương đối độc lập hoặc chỉ huy nhóm nhỏ, bản năng vốn là ưu thế của hắn, vì bản năng của hắn là chuẩn xác. Nhưng dưới trướng một chỉ huy có khả năng kiểm soát cực mạnh, dàn xếp toàn cục như một bàn cờ lớn tinh vi như Quý Lễ, bản năng của Nhung Ngọc trái lại trở thành một lực cản.
Nhìn thấy Nhung Ngọc càng ngày càng mất kiểm soát, Quý Lễ đè tay Nhung Ngọc xuống: "Cho cậu năm phút, cậu bình tĩnh lại một chút."
"Ừ." Nhung Ngọc đáp một tiếng, có chút nản lòng cúi đầu xuống.
Quý Lễ tiếp tục hạ đợt chỉ lệnh đâu ra đấy, cả phòng chỉ huy, chỉ còn lại những âm thanh bận rộn.
Quả nhiên, sau khi Nhung Ngọc lui xuống, toàn bộ bố cục chiến thuật của Quý Lễ trở nên trôi chảy hẳn, tốc độ đẩy mạnh chiến trường cũng càng ngày càng nhanh.
Nhung Ngọc thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Quan chỉ huy, xin lỗi."
Lần đầu tiên hắn làm đồng đội với Quý Lễ, lại làm đồng đội heo mất rồi.
Hắn cứ tưởng Quý Lễ không nghe thấy.
Nhưng cậu lại nghe thấy, còn vỗ vỗ bờ vai hắn.
Nhung Ngọc do dự một giây, cuối cùng hạ quyết tâm, nhìn Quý Lễ một cái: "Quan chỉ huy, để tôi đổi chỗ với Dương Tây Châu nhé, hành động cùng Quý Diễn, tình hình sẽ khá hơn chút."
Bàn tay Quý Lễ đặt trên vai hắn, bỗng nhiên siết chặt: ...
"Quý Lễ?" Nhung Ngọc ngước mắt nhìn cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!