Chương 45: Đồ tham lam

Ngày thi cơ giáp đầu tiên trôi qua, Nhung Ngọc chễm chệ đứng đầu bảng, đám học sinh còn lại kẻ vui người buồn, còn trong mấy môn thi tiếp theo phải đối mặt, còn có kì thi chiến thuật khiến người ta đau não hơn.

Đối với đại đa số mọi người mà nói, chỉ cần nghe thấy môn này thôi là đã tinh thần hoảng hốt, đầu óc bùm bùm chác chác rồi.

Điều may mắn duy nhất là, thi chiến thuật của Trường Sao khác với luyện tập chiến thuật bình thường, thường chia vài người thành một nhóm, tự quyết định tổng chỉ huy, những người còn lại làm chỉ huy nhóm nhỏ, nghe theo sự điều động của tổng chỉ huy. Nói cách khác, đây là một kỳ thi có thể tìm người gánh team. Đám người vây quanh Quý Lễ lúc trước, đa phần là vì muốn ké cái điểm chiến thuật này.

Mấy ngày nay bọn họ tự học ở thư viện, những người đến ám chỉ với Quý Lễ lại trong tối ngoài sáng lại nhiều thêm. Từng tốp cậu ấm cô chiêu xòe đuôi như mấy con công, vào thời khắc này lại nhớ đến cái đùi vàng Quý Lễ đang sa cơ lỡ vận, nào là bắt chuyện, nào là kể lể tình xưa nghĩa cũ, chốc chốc lại có người đến ngồi sán vào. Nhung Ngọc nhìn bọn họ không lọt mắt, liền trực tiếp cười híp mắt mà mỉa mai, từng người một bị Nhung Ngọc mắng cho tắt điện, tức tối bỏ đi.

Quý Lễ bèn không một tiếng động mà nhếch môi, nhưng lại cố tình bắt bẻ hắn.

"Cậu đuổi hết người đi rồi," Quý Lễ nhìn chằm chằm vào sách nói, "Thế tôi đi thi với ai?"

Nhung Ngọc nằm bò trên bàn nhìn cậu: "Cậu muốn đi với ai thì đi với người đó, tôi kéo người ta đến cho cậu."

"Muốn cậu." Quý Lễ nói.

Nhung Ngọc không biết bị làm sao, thình lình không kịp phòng bị nghe thấy câu này, lại có chút ngại ngùng: "Thế... tôi chắc chắn là đi theo cậu rồi."

Một lát sau, hắn huých huých khuỷu tay Quý Lễ, lại cười hỏi: "Quý quan chỉ huy, có phải cậu sớm đã nhắm trúng tôi rồi không?"

Khóe mắt hắn tràn đầy ý cười đa tình lại phong lưu, hệt như lén uống rượu ngọt, trời sinh đã mang theo lấp loáng hơi men.

Quý Lễ bỗng muốn lén lút bắt lấy tay Nhung Ngọc, sau đó hôn lên đó một cái.

Tay vừa đưa ra, lại bắt hụt.

Nhung Ngọc tên khốn này đã sớm quẳng sự xấu hổ trong nháy mắt kia ra sau đầu, đang ôm quang não thao tác: "Chỉ có hai chúng ta nhất định không đủ, nhóm ít nhất cũng phải năm người, tính cả An Dĩ Liệt và ông chủ Dương cũng mới có bốn, để tôi gọi thêm một người nữa..."

Quý Lễ mím môi, lạnh lùng nói: "Cậu gọi Quý Diễn đi."

Nhung Ngọc ngẩn người, nghiêng đầu nhìn về phía cậu: "Cái tên có con cáo đỏ ấy hả?"

... Lại là con cáo đỏ.

Quý Lễ mím môi, bực bội quay đầu đi: "Là anh ta đấy."

Cậu chẳng có chút hứng thú nào với Quý Diễn.

Nhưng trực giác mách bảo cậu rằng, Quý Diễn và Nhung Ngọc có dính líu rất nhiều.

Hơn nữa... Quý Diễn còn cược ở trên mạng, đặt cược Nhung Ngọc sẽ tỏ tình thất bại.

Ngày thi, Nhung Ngọc bước vào khoang mô phỏng, tiến vào phòng thi chiến thuật.

Hệ thống dựa theo sự phân nhóm bọn họ đã báo cáo từ trước, tự động chuyển hắn vào phòng chỉ huy của nhóm Quý Lễ.

Phòng chỉ huy thống nhất là màn hình 360 độ, năm bàn thao tác, hiện tại trên màn hình là một mảnh đen kịt, đợi đến khi trận đấu bắt đầu sẽ chuyển thành vô số màn hình nhỏ, phân chia theo khu vực và toạ độ, hiển thị tình hình thực tế trên chiến trường.

"Quý quan chỉ huy," Nhung Ngọc vào phòng chỉ huy đầu tiên, khi thấy Quý Lễ, không tự chủ được mà kéo kéo ống tay áo cậu, "Trông cậy vào cậu đấy."

Quý Lễ vốn đang đứng ở đó, bị Nhung Ngọc kéo một cái, cả người liền mềm nhũn.

Cậu không kìm được nghĩ, sau này nếu có thể cứ mãi thế này cùng Nhung Ngọc, hình như cũng không tệ.

Chưa đầy năm phút sau, mọi người trong nhóm đã tập hợp đầy đủ: Quý Lễ, Nhung Ngọc, Dương Tây Châu, An Dĩ Liệt.

Người cuối cùng, chính là Quý Diễn đang ôm cáo đỏ, giả vờ giả vịt ra vẻ đứng đắn mẫu mực.

"Không ngờ cậu lại tìm tôi đấy," Quý Diễn ngồi ở vị trí ngoài cùng, mỉm cười ôn hòa khiêm tốn: "Cậu yên tâm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!