Chương 42: Công chúa dễ thương quá đi!

Mười giờ tối.

Nhung Ngọc vừa đẩy cửa ký túc xá ra, ngay lập tức đập vào mắt là một đống quà trên bàn, có đồ ăn vặt, các loại thú nhồi bông mini lông xù xù, thậm chí còn có hai chai rượu ngọt, trên đó viết những lời động viên an ủi chữa lành vết thương thất tình bằng phông chữ dễ thương.

Người có thể trực tiếp vào ký túc xá của hắn chỉ có một. Nhung Ngọc mở quang não gõ Dương Tây Châu.

[Ông chủ Dương lên cơn dại gì đấy? Thấy gớm.]

Bên kia cách một lúc mới lười biếng trả lời: [Không phải tôi, là mấy nhóc đàn em nhờ tôi chuyển cho cậu, nói là an ủi tâm hồn bị tổn thương của cậu]

Nhung Ngọc dở khóc dở cười.

Nói hoàn toàn không thấy khó xử, dường như cũng không hẳn, nhưng hắn cũng không đến mức cần người khác quan tâm.

Dù sao thì hắn và Quý Lễ vốn không phải mối quan hệ như vậy.

Tiểu thiếu gia sẵn lòng làm bạn với hắn, không có nghĩa là sẵn lòng để những tin đồn vô căn cứ cùng với hắn xuất hiện. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, người lạnh lùng giữ kẽ như Quý Lễ, không nói thẳng với hắn, mà dùng cách này để thông báo ra ngoài, đã coi là uyển chuyển tế nhị rồi.

Nhung Ngọc lại chú thích thêm một điều vào cuốn sổ nhỏ trong lòng mình.

Không thể tùy tiện nói lời mập mờ với Quý Lễ, đừng làm mấy hành động khiến người ngoài hiểu lầm nữa.

Tất nhiên, việc đã hẹn đến phòng Quý Lễ tự học tối nay, chắc chắn cũng thuộc diện tự động bỏ. Ký túc xá không phải của một mình hắn, nếu hắn nghênh ngang đi qua, chắc chắn tin đồn lại lan truyền khắp nơi, e rằng sẽ gây thêm nhiều rắc rối cho Quý Lễ.

Nhung Ngọc dứt khoát gọi video call qua, thương lượng với Dương Tây Châu, bảo cậu ta trả lại những món quà này.

Kẹo Cao Su "roạt" một tiếng kéo khóa, lén lút thò đầu ra khỏi cặp. Nhìn thấy trên bàn đang bày hai chai nước ngọt đẹp mắt, đựng trong chai thủy tinh lộng lẫy, bèn không nhịn được kéo ngón tay Nhung Ngọc, ý bảo vòi uống.

Nhung Ngọc còn đang nói chuyện với Dương Tây Châu, liền vỗ vỗ nó coi như trấn an.

Cái tên chủ nhân đểu cáng này, lại ném nó sang một bên rồi.

Kẹo Cao Su bất mãn buông cổ tay Nhung Ngọc ra, ôm lấy chai rượu, tự mình lén lút trèo lên trên, dùng lực "gu chi" một tiếng.

Nút bần chai rượu, liền bị nó trực tiếp nhổ ra.

Mùi thơm ngọt ngào mê hoặc của rượu xộc thẳng vào mặt.

Kẹo Cao Su lén lút thò xúc tu ra, chấm một chút chất lỏng nếm thử.

Ngọt!

Kẹo Cao Su dường như phấn khích, lại thò xúc tu ra chấm thêm một chút, cả cục kẹo đều trở nên vui sướng mềm mại.

Nhung Ngọc kết thúc cuộc gọi, quay đầu lại thì.

Kẹo Cao Su đã biến mất.

"Kẹo Cao Su?" Nhung Ngọc nhìn xung quanh, gọi vài tiếng, cuối cùng nghe thấy tiếng "gu chi".

Lại cúi đầu xuống.

Chai rượu đã cạn.

Cục cưng mũm mĩm mắc kẹt trong chai rượu, thò ra một xúc tu tí hon từ cổ chai nho nhỏ, "Lạch bạch lạch bạch" vẫy vẫy hắn.

Nhung Ngọc suýt thì bật cười ra tiếng.

Cố ý ho khan một tiếng, giả vờ lẩm bẩm: "Kẹo Cao Su có phải lại đi tìm Quý Lễ rồi không... Vậy mình đi mua một con Slime khác vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!