Có lẽ vì ôn thi cho tuần thi cử thực sự quá hao sức, Nhung Ngọc gục trên bàn, ngủ một mạch đến hừng đông.
Lúc tỉnh dậy chỉ thấy cổ đau nhức, mơ mơ màng màng, việc đầu tiên là tự mình kiểm tra xem có gối bẹp Kẹo Cao Su không. Thấy bé con này ngủ còn say hơn cả hắn, có một cái miệng nhỏ xíu, cứ há ra rồi khép lại, trông như đang hô hấp đều đặn.
Nhìn lại thời gian, đã gần đến tiết học đầu tiên, Nhung Ngọc thành thạo một tay cầm cặp, một tay túm Kẹo Cao Su, suýt nữa mặc nguyên bộ đồ ngủ ác long kia chạy đi học.
Lúc đi đến cửa, đuôi của hắn bị Quý Lễ tóm lấy, ngoảnh đầu lại, thấy Quý Lễ khẽ hạ giọng nói: "Quần áo."
Nhung Ngọc lúc này mới nhận ra, tối qua hắn đã ngủ trong phòng Quý Lễ, hơi xấu hổ gãi gãi tóc, cái đuôi rồng kia còn hậm hực vặn vẹo mấy cái: "Tôi về ký túc xá thay."
"Tôi còn kịp ghé qua canteen một chuyến, có cần tôi mua cho bữa sáng luôn không?" Nhung Ngọc cầm cặp hỏi cậu.
Quý Lễ "ừm" một tiếng.
Lại cảm thấy cuộc trò chuyện như vậy, hệt như đôi tình nhân nhỏ lén qua đêm với nhau.
Chuyện ăn sáng trong tiết đầu, Quý Lễ thậm chí còn chưa làm bao giờ.
Nhưng lúc sau, cậu với Nhung Ngọc, đã chột dạ ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, cầm bánh mì và sữa bổ sung dinh dưỡng.
Nhung Ngọc ngủ gục trên bàn cả đêm, khẽ kéo tay áo cậu, nhỏ giọng rầm rì: "Quý Lễ, eo tôi đau, lưng cũng đau."
Câu nói này, cứ như một mã kích hoạt, làm đám học sinh hàng ghế trước đều dựng thẳng tai lên, nín thở tập trung nghe ngóng tin chấn động.
Nhung Ngọc vẫn còn đỡ lấy eo mình thở dài: "Tối qua đáng ra cậu nên nhắc tôi về sớm, giờ làm cả cậu cũng không nghỉ ngơi được."
"Quên mất," Quý Lễ từ từ ăn bánh mì kẹp kem bơ trong tay, "Ký túc xá mười hai giờ đóng cửa."
Đây là quy định thống nhất của Trường Sao, để dễ bề quản lý, lúc mười hai giờ đêm, cửa tất cả phòng ký túc xá đều sẽ khóa lại, coi như thông báo cho tất cả học sinh, đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Đương nhiên, học sinh cũng có thể cưỡng chế mở cửa thông qua quang não, nhưng hệ thống sẽ báo cáo lên phòng giáo vụ. Lúc đó khó tránh khỏi sẽ phải giải thích một chút, rốt cuộc tại sao mười hai giờ đêm qua lại muốn ra vào ký túc xá.
Ngay cả bản thân Quý Lễ, cũng mơ mơ màng màng thiếp đi trên bàn, đâu còn nhớ phải bảo Nhung Ngọc về trước mười hai giờ.
Đương nhiên, Quý Lễ không muốn thừa nhận, bản thân cậu cũng mong đợi Nhung Ngọc có thể lúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng. Dù sao thì hắn cũng đã ở lại phòng cậu cả một đêm.
Ai ngờ một đêm trôi qua, bản thân Nhung Ngọc lại tỉnh rụi, trái lại chỉ có một mình cậu để tâm chuyện này.
Này làm Quý Lễ không khỏi có hơi hậm hực.
Nhung Ngọc đột nhiên nheo mắt cười: "Tối qua cậu không cố ý thật đấy à?"
Vành tai Quý Lễ nhuộm một màu hồng nhạt: "Cố ý gì chứ?"
"Cậu còn hỏi cố ý cái gì, rõ ràng cậu v**t v* suốt cả đêm!" Nhung Ngọc cho là đã ngầm hiểu rõ hành vi cố ý giữ hắn lại chỉ để sờ đuôi của Quý Lễ, dù sao thì hắn cũng là kẻ tranh thủ mọi cơ hội để lén lút nghịch xúc tu nhỏ của Quý Lễ.
Quý Lễ nhân lúc hắn ngủ, cá là đã sờ đuôi hắn suốt cả đêm không lệch đi đâu được.
Lời này quá ám muội, Quý Lễ quay mặt đi: "Đừng nói linh tinh."
"Tối qua cậu đâu có như vậy," Nhung Ngọc hừ một tiếng, "Tối qua cậu chủ động lắm còn gì! Còn cứ ôm chặt không buông."
Tai Quý Lễ càng nóng hơn.
Nhung Ngọc lại thấy cậu đáng yêu, cười tủm tỉm ghé sát lại gần nói: "Vậy tối nay cậu còn muốn tôi qua không?"
Quý Lễ im lặng một lúc lâu, nhỏ giọng "ừm" một tiếng.
"Vẫn mặc bộ tối qua à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!