Chương 38: Ngốc chết đi được

"A! Tinh thần thể của cậu—— "

Vừa nói được nửa câu, An Dĩ Liệt đã bị Quý Lễ tóm lấy cổ tay.

Phản ứng của Quý Lễ cực nhanh, nhích người che khuất tầm mắt của Nhung Ngọc, càng nhanh hơn là xúc tu của cậu, xuất hiện với tốc độ ánh sáng trên cổ An Dĩ Liệt, bịt miệng cậu ta lại.

Quý Lễ mím chặt môi, dường như nghiến răng nghiến lợi, từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: "Vẫn chưa tìm thấy."

An Dĩ Liệt nhìn lên nhìn xuống.

Nhìn trái nhìn phải.

Nhìn chằm chằm Kẹo Cao Su 360 độ.

Cuối cùng xúc tu buông khỏi miệng cậu ta, như uy h**p vỗ vỗ vai cậu ta.

An Dĩ Liệt lúc này mới toát mồ hôi lạnh quay xe, không hề giả trân sặc nốt câu ban nãy: "—— Sao mãi chưa thấy đâu ta?"

Nhung Ngọc có hơi tò mò ôm xúc tu nhỏ lại: "Tinh thần thể?"

Ánh mắt của An Dĩ Liệt dao động càng mạnh hơn: "Khoan đã... Tay cậu... Cậu... Các cậu..."

Tại sao trên tay Nhung Ngọc lại có tinh thần thể của Quý Lễ! Lại còn ôm trong ngực? Thứ đồ này có thể tùy tiện cho người ta ôm cho người ta sờ chắc?!

An Dĩ Liệt, bạn học theo phái bảo thủ trong quan hệ, mặt sắp đỏ bừng rồi.

Nhung Ngọc chọc chọc xúc tu nhỏ, xúc tu nhỏ xinh ngoan ngoãn vâng lời quấn quanh cổ tay hắn, rõ ràng đã ở trạng thái phục tùng lại thuận theo.

"Sao thế?" Hắn nhạy bén nhận ra, cảm xúc của Quý Lễ hình như có chút kỳ quái.

"Không có gì." Quý Lễ hơi mím môi, "Cậu ấy hỏi tôi đã tìm được tinh thần thể chưa."

"Tinh thần thể cũng bị lạc à," Nhung Ngọc hơi tò mò, hắn chỉ biết tinh thần lực của Quý Lễ xảy ra vấn đề, nhưng không ngờ lại là tinh thần thể đi lạc, "Trông có giống nhóc xúc tu không?" Lại nhìn nhìn xúc tu nhỏ trên tay, càng thêm trìu mến hơn.

Bé yêu thế này mà bị lạc, e rằng sẽ bị kẻ xấu nào đó nhốt lại rồi bắt nạt mất thôi.

—— Hắn chẳng hề lường nổi kẻ xấu nào đó lại chính là hắn.

Quý Lễ mơ hồ "ừm" một tiếng.

An Dĩ Liệt cảm thấy tam quan của mình như tàu lượn siêu tốc, chốc thì nhìn Nhung Ngọc, chốc lại ngó Quý Lễ, rồi lại nhòm nhòm Kẹo Cao Su, suýt thì hãi hùng toát mồ hôi lạnh đầy người.

Kẹo Cao Su được nuôi đến béo tròn béo múp, so với hồi mới vừa tách rời lớn hơn một vòng, màu lam lại phai nhạt đi nhiều, rõ ràng đã bị rót vào tinh thần lực của người khác, cả cục kẹo bị ô nhiễm không hề nhẹ.

Hơn nữa xem cái tình hình này. Xác suất lớn phân nửa tinh thần lực kia, là đến từ Nhung Ngọc.

Không phải chứ, chuyện này, chuyện này, chuyện này...

Bạn tốt của cậu này là muốn vị thành niên tảo hôn đấy à? Lại còn là với Nhung Ngọc?

Đây là tình huống gì? ... Chả lẽ là bị uy h**p?

Rõ ràng không chỉ có mình An Dĩ Liệt bị dọa, Kẹo Cao Su trên vai Quý Lễ cũng giật mình, lăn ùng ục từ vai Quý Lễ xuống, bị Nhung Ngọc nhanh tay lẹ mắt túm lấy, ôm cùng với xúc tu nhỏ vào lòng.

An Dĩ Liệt cảm thấy càng mê sảng hơn, thăm dò gọi tên hắn: "Nhung Ngọc?"

Nhung Ngọc nhướng mày: "Ừ?"

"Cậu, cái cậu đang ôm là..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!