Chương 36: Sẽ không thay lòng đổi dạ đâu?

Buổi tối khi Nhung Ngọc trở về ký túc xá, quần áo của hắn lộn xộn, trên người dính đầy lông tơ rụng cùng đủ loại dấu vết thân mật với mấy em xinh tươi.

Kẹo Cao Su từ lúc chui ra khỏi túi đã tức giận đến mức nhảy loạn xạ, vừa phủi sạch lông tơ dính trên người hắn, vừa chỉ vào phòng tắm bảo Nhung Ngọc cút đi tắm mau lên.

Rõ ràng chủ nhân đã coi nó là bé yêu duy nhất rồi! Giờ lại dơ như vậy!

Tất cả đều tại bản thể của nó!

Nhung Ngọc tức giận chọc chọc nó: "Tắm cái gì mà tắm! Mày còn mặt mũi mà nhảy nhót! Còn mặt mũi mà ghen! Mày nói đi theo người ta liền đi theo người ta, có phải h*m m**n thân thể của Quý Lễ không!"

"Lừa tao cho ăn cho uống, còn vô lương tâm, giờ mới nhớ tới tao à?"

Kẹo Cao Su cứng đờ một giây, rớt xuống hai dòng nước mắt dài chảy như sông.

Bản thể khốn nạn, mi có biết ta vì mi mà gánh bao nhiêu oan ức không!

Kẹo Cao Su ấm ức muốn chết, hờn nhưng không thể nói, chỉ có thể xụ xuống mềm oặt, dính dính mà cọ vào đầu ngón tay hắn, hai xúc tu nhỏ khép lại, thậm chí còn làm thành một hình trái tim nho nhỏ.

Nhung Ngọc bị nó chọc cười: "Học ai đây? Quý Lễ à?"

Kẹo Cao Su lắc đầu nguầy nguậy, rồi nảy lên tại chỗ, nhắm thẳng vào môi Nhung Ngọc, "Chụt" một cái, đâm sầm vào môi Nhung Ngọc.

Như là một cái hôn siêu to khổng lồ.

Nó lại nhanh chóng tan chảy, hai cái xúc tu tí hon che đi khuôn mặt không tồn tại, lăn từ cằm hắn xuống xương quai xanh, vừa nóng vừa mềm lại bẽn lẽn.

Ôi, nó thật sự là quá chủ động, quá lẳng lơ rồi.

Nhung Ngọc không nhịn được cười, nhéo nhéo em bé mềm nhũn thành một khối nước: "Nhóc háo sắc."

Kẹo Cao Su ấm a ấm ức "gu chi" một tiếng, nó không hề háo sắc! Nó hoàn toàn không giống mấy con thú cưng hôm nay vây quanh dính chặt lấy hắn đâu.

"Không được bỏ tao nữa, biết chưa?" Nhung Ngọc thì thầm nhỏ giọng nói, "... Nếu còn như vậy, tao sẽ lấy mày cọ bồn cầu thật đấy."

Kẹo Cao Su ngoan ngoãn gật gật đầu.

Nó đã nhìn thấu rồi, Nhung Ngọc không nỡ đâu.

Rõ ràng hắn thích nó nhất mà.

Kẹo Cao Su lại kiêu ngạo nhúc nhích hai cái, hai xúc tu bé xinh nắm lấy ngón trỏ của Nhung Ngọc, hôn lên đầu ngón tay hắn.

Sau đó, lại bắt đầu bắt bẻ đám lông tơ lộn xộn trên người Nhung Ngọc.

Ngày thứ hai của lễ hội súng màu, Nhung Ngọc và Quý Lễ cuối cùng lại trở về lễ đường.

Nhung Ngọc đến với một đôi mắt thâm xì.

"Kẹo Cao Su không ngửi được mùi của thú cưng khác," Nhung Ngọc bất đắc dĩ tố cáo, "Khuyên thế nào cũng không chịu, tôi thay hết quần áo, còn tắm rồi, nó vẫn cứ cằn nhằn tôi mãi."

Quý Lễ nghe lời này, lại liên tưởng đến những hành động thân mật của Nhung Ngọc với Kẹo Cao Su, không nhịn được nghĩ, Nhung Ngọc lại dỗ dành Kẹo Cao Su như thế nào đây.

Chẳng lẽ... lại là hôn sao?

Chỉ cần tưởng tượng thôi, Quý Lễ đã cảm thấy giữa mình và Nhung Ngọc thật sự là quá trớn rồi..... Rõ ràng hôm qua mới chỉ hơi chạm tay thôi.

"Cuối cùng phải đút cho tinh thần lực mới chịu thôi."!!!

Quý Lễ há miệng th* d*c, rồi lại ngậm vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!