Chương 35: Ăn kẹo xong rồi về

Nhung Ngọc không ngờ, lọ nước hoa mà người đeo mặt nạ đưa cho hắn lại hiệu quả đến vậy.

Gần như ngay lập tức sau khi xịt, hắn đã bị đám lông xù xù đáng yêu này bao phủ. Lần đầu tiên trong đời Nhung Ngọc, được thú cưng nhỏ chào đón đến vậy, trong nháy mắt chỉ số hạnh phúc bùng nổ, cả người đều lâng lâng, hạnh phúc như trôi nổi giữa không trung.

Bé mèo xanh cao quý không thể với tới kia, lúc này lại cam tâm tình nguyện thu lại móng vuốt, để hắn xoa bóp đệm thịt, kêu "meo meo" làm nũng, nũng nịu dính lấy hắn không rời, mềm mại nằm bẹp trên người hắn.

Bị hắn lén lút trêu chọc một chút, cũng chỉ "meo meo" kêu một tiếng, rồi lại lăn lộn trong lòng hắn.

Trong chốc lát, tâm tình Nhung Ngọc đại hỉ, vậy mà quẳng hết mọi uất ức phiền muộn trước đó ra sau đầu.

Không biết từ lúc nào, có người tiến đến, cẩn thận hỏi: "Là... đàn anh Nhung Ngọc ạ?"

Nhung Ngọc hơi ngẩng đầu lên: "Thuê thú cưng à?"

Người đến là một đàn em, im lặng một lúc, lắp bắp nói: "À... vâng ạ."

Nhung Ngọc cười tủm tỉm hỏi: "Muốn loại thú cưng nào? Tất cả đều có thể tìm đường trong mê cung, cũng có thể phối hợp chiến đấu."

Trong lúc nói chuyện, một con cầu lông lén trèo lên đầu hắn, hai đôi mắt cùng nhau nhìn chằm chằm đối phương, mềm mại đáng yêu, đàn em hơn nửa ngày mới hoàn hồn: "Đàn anh... cứ chọn giúp em là được ạ."

Nhung Ngọc liếc nhìn cậu ta, đánh giá từ trên xuống dưới một chút: "... Hệ cân bằng à?"

Đàn em sững sờ một lúc lâu, mới nhận ra Nhung Ngọc đang nói về phân hệ tinh thần lực của mình, gật gật đầu.

"Có đặc tính gì không?"

"Bẫy tinh thần lực ạ." Người kia cứ như rặn kem đánh răng, hỏi một câu đáp một câu.

"Cách đánh ẩn lúp, hiểm hóc không?" Nhung Ngọc hỏi.

Đàn em lúng túng: "Không, không quá hiểm hóc..."

"Vậy thì không được rồi," Nhung Ngọc cười híp mắt nhìn cậu ta, "Đặc tính này của cậu mà không hiểm, thì đánh như nào đây?"

Đàn em ngại ngùng gãi gái tai: "... Đàn anh dạy chí phải ạ."

Thực ra cậu ta chơi rất hiểm nữa là, chỉ là vừa rồi trong nháy mắt, ngại không dám thừa nhận trước mặt Nhung Ngọc.

Dù sao thì đàn anh Nhung Ngọc mọc đầy thú cưng lông xù, thoạt nhìn rất thuần lương hiền lành, làm người ta gần như quên mất hắn là tên hung thần khét tiếng nghe tên đã sợ vãi nhái.

"Học hỏi đàn anh Đoạn Nha của cậu một chút, cách đánh của cậu ta đáng ghét thì có hơi đáng ghét, nhưng thực dụng..."

Nhung Ngọc vừa nói, vừa bắt lấy một con chim đổi màu kêu pi pi, quét qua dấu trên vòng cổ, nhét vào tay cậu ta: "Lấy con này đi, nó có thể dò xét địa hình, lại không dễ bị người khác phát hiện, tiện ám đấu."

"Nhưng nhớ cho nó ăn chút vụn bánh mì, nó ăn no sẽ không hót, nếu không dễ bị lộ."

"Chiều tối nhớ trả lại, không được ức h**p nó đâu đấy."

Hắn lúc trước vì nuôi Kẹo Cao Su, đã trà trộn vào nhiều diễn đàn thú cưng, nhìn con nào cũng thèm nhỏ dãi, thấy con nào cũng đáng yêu.

Mặc dù hắn tự nuôi thì không được, nhưng hắn trời sinh cuồng chiến, mấy kiến thức liên quan đến chiến đấu đều nhớ rất kĩ.

Chim đổi màu mổ mổ vào lòng bàn tay Nhung Ngọc, lưu luyến không rời mà đi.

Đàn em kinh ngạc một lúc, cảm ơn rối rít ôm chim đổi màu đi. Vài phút sau, thông tin của cậu ta nhanh chóng lan truyền trên mạng Trường Sao.

[Tôi đã nói chuyện với ác bá lông xù xù rồi! Ảnh chọn thú cưng tác chiến cho tôi á á á á!!!]

[Còn chỉ dẫn cho tôi cách đánh! Lúc ác bá không đánh luyện thực sự tốt lắm luôn!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!