Chương 23: Lại làm tiếp một năm

Sáu giờ sáng. Trời vừa hửng sáng, một nửa nhuộm sắc hồng của bình minh, nửa bên kia vẫn còn lấp lánh sao đêm chưa tắt.

Thiếu niên mái tóc màu hạt dẻ đang ngồi chấp chới trên cành cổ thụ trước tòa nhà huấn luyện, khoác ánh rạng đông hơi mỏng, đón gió sớm ẩm ướt. Hắn phủi vụn bánh mì trên tay, nhịp nhàng đung đưa cẳng chân.

Kẹo Cao Su ngồi bên cạnh hắn.

Nhung Ngọc cầm hộp sữa của mình, Kẹo Cao Su ôm cốc nước ngọt của nó.

Kẹo Cao Su uống một ngụm, hắn cũng uống theo một ngụm.

Nhung Ngọc ăn uống rất nhanh, hút vài ngụm là hộp sữa đã thấy đáy, rồi lại ngẩn người nhìn Kẹo Cao Su..... Không phải chỉ là nước ngọt thôi sao? Sao mà uống vui thế nhỉ?

Nếu có hiệu ứng phim đài, chắc lúc này quanh Kẹo Cao Su đã bay đầy hoa hồng nhỏ màu hồng phấn rồi.

Kẹo Cao Su vẫn còn hồn nhiên không biết gì mà tận hưởng cốc nước ngọt của mình. Giờ nó được cho ăn uống tốt lắm, sáng uống nước trái cây, trưa uống soda, tối uống sữa các loại vị.

Nó dùng xúc tu của mình ôm lấy cái cốc, nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ, rồi hạnh phúc ợ ra một hơi dài.

Nhưng ngay khi vừa ợ ra, cốc nước đã bị cướp mất.

Nhung Ngọc đến cả khẩu phần của thú cưng cũng cướp được, uống nốt ngụm nước trái cây cuối cùng của nó, nhấm nháp một lúc, tựa hồ còn thấy cũng khá ngon lành, rồi nhét lại cái cốc cho Kẹo Cao Su.

Kẹo Cao Su: ??? Nước ngọt của nó đâu?!

Nó chỉ còn mỗi một ngụm cuối cùng thôi đó! Nước cam ép ngọt ngào mát lạnh của nó!

Bé con nhìn cái cốc đã hết veo, rồi lại nhìn chủ nhân mặt dày.

Dòm cái cốc, rồi lại dòm Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc chột dạ, bắt đầu huýt sáo.

Kẹo Cao Su cuối cùng cũng hiểu chuyện gì vừa xảy ra, giận đến mức suýt khóc. Nó há to miệng, "Gu chi--!" một tiếng, cắn vào đầu ngón tay hắn.

Tiếc là, nó chỉ là một khối dính dính mềm mềm, dù có cắn vào ngón tay Nhung Ngọc cũng chẳng có cảm giác gì, thoạt nhìn chỉ giống như Nhung Ngọc đang chọc tay vào cục slime trong suốt.

Nhung Ngọc cười đến là khoái chí: "Một cái răng cũng không có, vậy mà còn muốn cắn người hả?"

Kẹo Cao Su tức đến phồng lên, lại dùng mấy cái xúc tu nhỏ điên cuồng quật vào cổ tay hắn.

Nhung Ngọc từ trước đến nay vốn lấy việc bắt nạt thú cưng làm thú vui, lại bế nó lên ôm vào lòng, cúi đầu cho bé con này một nụ hôn ngọt ngào vị cam sữa.

"Không giận nào." Nhung Ngọc cười dỗ dành, "Chiều lại mua cho mày chai khác."

Hắn đã sớm phát hiện, Kẹo Cao Su chỉ cần bị hôn một cái là lập tức mềm nhũn ra, xấu hổ đến mức tan chảy, quất người cũng chẳng đau nữa.

Hơn nữa, lần nào cũng hiệu nghiệm.

Quả nhiên, vật nhỏ này thẹn thùng đến mức nóng bừng lên, sau một cái hôn nữa liền hóa thành một vũng chất lỏng mềm nhũn, thút thít rúc trở lại vào trong ba lô của Nhung Ngọc.

Cái đồ lưu manh thật sự là quá xảo quyệt!

Nhung Ngọc lại thò tay chọc chọc nó: "Kẹo Cao Su à?"

"Bộp."

Xúc tu nhỏ nhẹ nhàng hất tay hắn ra.

Rõ ràng là đang xấu hổ, không muốn bị quấy rầy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!