Nhung Ngọc lang thang bên ngoài hai ngày một đêm, vừa về đến ký túc xá thì đã nhận được cuộc gọi của Dương Tây Châu.
"Cứu mạng, tôi bị tổ tiên nhà cậu hành hạ suốt một ngày rồi, cậu còn không đến thì chỉ có nước nhặt xác cho tôi thôi." Giọng Dương Tây Châu như sắp chết đến nơi.
Vừa bước vào cửa phòng ký túc của Dương Tây Châu, Nhung Ngọc liền thấy một cục Kẹo Cao Su đang dính chặt trên đầu Dương Tây Châu giật tóc, cả căn phòng loạn như bãi chiến trường.
Nhung Ngọc vừa vào đến cửa.
Đứa nhỏ này lập tức cứng đờ như không thể tin được, chưa đến mấy giây bèn "phịch" một cái nhào tới, trực tiếp dính chặt lên mặt hắn, giống như khóc nức nở, "bõm bõm bõm bõm" rơi giọt chất lỏng xuống, lại hòa tan trở về thân thể tựa như thạch rau câu.
"Kẹo Cao Su?"
Nhung Ngọc trừng to mắt, không ngờ nhóc con này còn biết khóc, bóp thử cái xúc tu nhỏ của nó, kết quả bị đập điên cuồng vào cổ tay.
"... Hình như nó nghĩ tôi đã mua chuộc cậu." Dương Tây Châu gãi mũi, có hơi bất đắc dĩ, "Trong mắt nhóc con này, rốt cuộc tôi là cái giống gì vậy?"
Chỉ vì trước kia cậu ta từng nói đùa muốn bán Kẹo Cao Su, giờ trong mắt nó đã đóng đinh trong hình tượng kẻ buôn người rồi.
Nhung Ngọc ngẩn ra, vốn còn định phì cười, nhưng lúc này tim đã mềm nhũn cả rồi, v**t v* vật nhỏ này, quả nhiên đã bé đi một vòng lớn, đoán chừng đến nước cũng chẳng uống bao nhiêu.
"Cậu mau đem vị tổ tiên này đi đi." Dương Tây Châu dở khóc dở cười, "Không thì tôi trọc đầu mất."
"Tôi thay Kẹo Cao Su xin lỗi cậu." Nhung Ngọc vỗ vai Dương Tây Châu, "Mai tôi bao cậu bữa cơm ha."
Kẹo Cao Su suốt đường đi đều rúc trong hõm cổ hắn, hai cái xúc tu nhỏ ôm chặt lấy cổ hắn, lã chã lã chã rơi nước mắt.
Nước mắt của nhóc con nóng hổi, rơi xuống đất thì nhanh chóng nguội lạnh, rồi lại dung hợp vào cơ thể nó.
"Nhẹ đi rồi." Nhung Ngọc về phòng mình, cẩn thận đặt nó xuống bàn, giọng dịu đi, "Tao không sao, đừng khóc mà."
Kẹo Cao Su càng khóc thảm thiết hơn, nước mắt tuôn rơi không ngừng, lại đông cứng thành thể đặc, thậm chí còn phát ra tiếng "Gu chi, gu chi" nức nở.
Thật sự sợ hắn bỏ rơi nó rồi.
Cả tim Nhung Ngọc đều mềm nhũn, rót cho nó một ly nước ngọt, nhóc con này dùng hai cái xúc tu bưng cốc, uống một hơi quá nửa, nấc lên một cái, rồi vẫn tiếp tục rơi nước mắt.
Uống một ngụm, lại khóc.
Uống thêm một ngụm, lại khóc.
Ừng ực ừng ực uống sạch, nó lấy xúc tu nhỏ dụi dụi đôi mắt không tồn tại, rồi lại nấc lên một cái.
Vươn hai cái xúc tu về phía hắn, ra hiệu mình muốn ôm.
Hình như đã béo trở lại rồi, Nhung Ngọc chọc nhẹ cái thân thể mềm mềm, ôm nó vào trong ngực.
Kẹo Cao Su ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn, nhưng ngay sau đó bỗng phát hiện có gì đó không đúng.
Trên người Nhung Ngọc... có mùi của con thú cưng khác.!!!
Còn có cả lông vụn nữa! Chính là cái con thú lông dài mà lần trước hắn đã nhìn!
Người này, quả nhiên vẫn còn nuôi thú cưng khác!
Rõ ràng đã hứa với nó rồi, vậy mà lại bỏ nó ở nhà, đi hú hí với thú cưng khác suốt hai ngày một đêm——
Nó còn vì cậu mà khóc! Đúng là đồ lừa gạt!
Bây giờ lại còn muốn sờ nó nữa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!