Chương 17: Xúc tu nhỏ là phản đồ

Quý Lễ đang quay lưng về phía hắn, vẫn không nhúc nhích.

Nhưng Nhung Ngọc biết, chiếc xúc tu nhỏ này hẳn là của Quý Lễ, không hiểu sao lại chui vào chăn hắn.

Nhung Ngọc không nhịn được chọt chọt cái xúc tu kia.

Cảm giác có chút giống Kẹo Cao Su, nhưng chất liệu thì khác, màu sắc cũng là lam nhạt sáng hơn, không mềm nhũn như Kẹo Cao Su có thể n*n b*p tuỳ ý, ngược lại dẻo dai linh hoạt.

Đây là tinh thần thể mà hắn chỉ từng thấy khi thi đấu tay đôi với Quý Lễ, khi đó chúng luôn là bộ dạng hung hãn, vừa cool vừa ngầu.

Thế mà giờ lại thu nhỏ thành một cái xúc tu bé xíu, dịu dàng đáng yêu, lễ phép chẳng khác nào chủ nhân của nó.

Hắn ngại không dám bắt nạt thẳng tinh thần thể của Quý Lễ, chỉ cẩn thận chạm thử một chút.

Xúc tu nhỏ vui vẻ vẫy nhẹ, như là an ủi đập đập vào lòng bàn tay hắn.

Nhung Ngọc đưa tay nắm lấy chót đuôi xúc tu, giống như nắm được một cái đuôi trong suốt trơn mịn.

Xúc tu nhỏ kia liền quẫy lên khoái trá, cọ quậy mà dịu vào trong tay hắn, điệu bộ mềm mại lại ngoan ngoãn, thậm chí còn có vài phần giống Kẹo Cao Su.

"Quý Lễ, đây là tinh thần thể của cậu à?" Nhung Ngọc hơi tò mò, "Lại mất khống chế rồi? Sao còn phản chủ thế này?"

Quý Lễ khẽ há miệng, vành tai hơi đỏ, vẫn cố chấp cứng miệng: "... Thỉnh thoảng sẽ chạy lung tung."

Vừa đối diện Nhung Ngọc, cậu liền biến thành một kẻ chuyên nói dối.

Mắt Nhung Ngọc sáng rực lên, thừa dịp Quý Lễ không nhìn thấy, bạo gan, nắm lấy xúc tu nhỏ nhào nặn loạn xạ.

Vành tai Quý Lễ đã đỏ bừng.

Cảm giác tinh thần thể và thân chủ vốn là liên thông. Tinh thần thể bị tổn thương, cậu cũng sẽ đau.

Tinh thần thể bị v**t v*, cậu...

Hết thảy đều cảm nhận được.

"Ngoan quá." Nhung Ngọc khẽ khen một tiếng với bé xúc tu nhỏ.

Quý Lễ thật lòng không phân rõ được, lời khen thân mật kia rốt cuộc là nói với ai, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào vách tường đơ người, gắng sức che giấu bất an trong lòng.

Nhung Ngọc tha hồ vò nắn xúc tu nhỏ một hồi, rốt cuộc cũng thoả mãn. Bé xúc tu nhỏ kia bị hắn v**t v* đến mềm nhũn, nóng bừng, choáng váng chẳng còn phân rõ đông tây nam bắc, thân thiết dụi dụi trong lòng bàn tay hắn.

"Phản đồ nhỏ, hay là đi với anh nhé?" Nhung Ngọc ngay trước mặt chủ nhân, liền muốn dụ dỗ bé xúc tu nhỏ của cậu, ghé sát vào thì thầm dỗ nó: "Theo anh về, anh lại tìm cho em một người anh trai."

Mặt Quý Lễ lúc này đã đỏ rần lên rồi. Rõ ràng là đang tốt bụng an ủi hắn, ai mà ngờ được tên này lại không thèm kiêng nể gì như thế.

Cậu len lén muốn thu bé xúc tu về.

Nhưng lại bị Nhung Ngọc cười xấu xa bắt trọn, kéo thẳng vào lòng.

Chui vào chăn của hắn rồi mà còn muốn chạy sao?

Nhất định phải hầu ngủ mới được.

Xúc tu nhỏ xinh vùng vẫy hai cái, bị ôm chặt trong lồng ngực Nhung Ngọc, đến sức chống cự cũng yếu ớt, giống như say khướt, ngượng ngùng đến mức cả màu sắc cũng trở nên trong suốt.

"Quý Lễ, xúc tu của cậu còn có thể bay màu à?" Nhung Ngọc thấy nó đổi màu, ngẩn người. "Sao lại vậy?"

"... Có lẽ là ngốc rồi." Quý Lễ nghẹn giọng đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!