Chương 15: Ngồi trong lòng mà không loạn

Nhung Ngọc phát hiện mình đang ngồi một mình trong cơ giáp.

Trong mũi tràn ngập mùi hăng hắc pha chút ngấy mỡ, lại kèm theo hương vị rỉ sắt.

Giống như mùi của máu.

Trong tai nghe vẫn là giọng máy móc đang đọc truyện cổ tích.

Kể về một nàng công chúa bị ác long cướp đi, lẻ loi ôm mặt khóc trong lâu đài, hoàng tử chém bụi gai, vượt núi cao, một mình leo lên tòa tháp nơi công chúa bị cầm tù, đánh một trận tử chiến với ác long.

Nhung Ngọc điều khiển cơ giáp, giơ cao thanh kiếm trong tay.

Hắn biết rõ, thứ hắn đang điều khiển không phải là Nhóc Xám, mà là một con quái vật mà hắn quen thuộc hơn, cũng đáng sợ hơn.

Cơ giáp của hắn, gọi là Long Cốt.

Đôi mắt của hắn, gọi là Kim Đồng.

Hắn chính là ác long trong cổ tích, mà tất cả những người ngoài tai nghe đều đang gào thét đòi giết rồng.

Tự mình chém giết vốn chẳng có ý nghĩa gì, nhưng nhìn bầy chó hoang cắn xé lẫn nhau, vốn là một trong những thú vui của con người.

Chờ đến khi có một con bị moi ruột rỗng bụng, huyết nhục mơ hồ, bọn chúng mới giả vờ thở dài che đi đôi mắt sáng rực của mình, rồi quay đầu chê trách sự tàn nhẫn của kẻ thắng cuộc.

Con người thậm chí đã sớm chán ghét những trận quyết đấu công bằng. Bọn chúng nhốt hắn vào Giác Đấu Trường, không ngừng thả vào những kẻ khiêu chiến mới, từ một, hai, cho đến nhiều hơn. Chỉ có trong lúc nghỉ giữa trận, bọn chúng mới chịu ném vào chút đồ ăn dở tệ.

Hắn và cơ giáp của hắn, như con dã thú đúc bằng gang thép, bị nuôi nhốt trong lồng giam khổng lồ.

Trong tai nghe, vĩnh viễn chỉ phát những câu chuyện xưa vốn không tồn tại.

Vì thế, hắn thực sự bị nuôi thành dã thú.

Cho đến một ngày, một người nào đó, đẩy cửa bước vào, lớn giọng gọi hắn.

Hắn liền một quyền quật ngã người đó xuống đất, rồi như một con thú đói, cúi đầu cắn thẳng vào động mạch cổ người kia.

Ngay tức khắc, máu chảy như suối.

Hắn nếm được đầy miệng máu tanh, bật cười, đôi mắt là màu vàng sáng rực——

"Nhung Ngọc."

Hắn nghe thấy một tiếng quát khẽ, mang theo cơn giận mỏng.

Theo đó mà đến, là luồng tinh thần lực dữ dội, mạnh mẽ xông thẳng vào não hắn, cưỡng ép khống chế tất cả.

Khi Nhung Ngọc mở mắt ra, hắn đang trong một tư thế hết sức ám muội, hắn đè lên người Quý Lễ, bộ dạng như dã thú, cúi đầu cắn nghiến vào cổ Quý Lễ.

——Chính là chỗ lần trước hắn để lại dấu răng, giờ lại bị hắn cắn rách ra lần nữa.

Đầu óc Nhung Ngọc một mảnh hỗn loạn và mê man, hắn vùng vẫy muốn thoát, nhưng từng bộ phận trên cơ thể đều bị những xúc tu trong suốt xanh lam quấn chặt lấy, dây dưa không ngớt.

Chúng dịu dàng trói buộc hắn, giam cầm toàn bộ hành động sau đó..... Hắn đang làm gì?

Nhung Ngọc cụp mắt, chỉ nhìn thấy bên cổ Quý Lễ, là màu đỏ tươi chói mắt.

Cùng với đôi mắt xanh thẳm kia, mang theo tức giận cùng sự xấu hổ buồn bực cố đè nén, tạo thành vẻ đối lập động lòng người.

Trong cơn hoảng hốt, hắn như thú non, duỗi đ** l*** **t *t, l**m đi vệt máu ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!