Chương 13: Lái cơ giáp thì không được kể chuyện

Ngày đi Sao Long Nham, Nhung Ngọc cố ý không mang Kẹo Cao Su theo.

Hắn định len lét hít lông quả cầu nhỏ kia, tuyệt đối không thể để nhóc này phát hiện, nếu không tất sẽ lại inh ỏi với hắn.

Xuất phát từ chột dạ, Nhung Ngọc chuẩn bị cho nó đầy đủ nước ngọt, làm nó uống đến no căng, ợ liên tục, còn lấy xúc tu nhỏ vỗ vỗ bụng, ra hiệu cho hắn có thể lui xuống được rồi.

Đợi lên được cơ giáp, trong đầu Nhung Ngọc đã bị Quý Lễ... và quả cầu lông trắng lấp đầy.

Kết quả là, Quý Lễ vừa bước vào khoang đỗ cơ giáp, liền thấy Nhung Ngọc ngồi trên vai con cơ giáp xám xịt của hắn, từ xa vẫy vẫy tay với cậu.

"Quý Lễ," Nhung Ngọc cười hí hửng, "Tới đây, tới đây nào."

Trong khoang đỗ không có ai khác, nhưng xung quanh đậu kín cơ giáp, trong mỗi chiếc đều có đôi mắt nóng bỏng chực chờ chim lợn, cùng những quang não liên tục bắn tin tức ra ngoài.

Quý Lễ mặt vô cảm, trong lòng biết rõ qua hôm nay, không biết sẽ lại xuất hiện bao nhiêu tin đồn hoang đường vớ vẩn nữa.

Nhưng cậu thế mà chẳng thấy khó chịu chút nào.

Vóc dáng Nhung Ngọc vốn không thấp, nhưng khi ngồi trên bờ vai lạnh cứng của cỗ máy bằng kim loại khổng lồ kia lại càng toát ra vẻ gọn gàng, linh hoạt.

Đồng phục của hắn luôn mặc rất tùy tiện, áo sơ mi nửa trong nửa ngoài quần, ống quần thì cuộn loạn xạ, lộ ra mắt cá chân trắng mảnh, tuỳ ý đung đưa giữa không trung.

Đợi Quý Lễ đi tới trước mặt, Nhung Ngọc vỗ vỗ lên cơ giáp dưới mông mình: "Anh bạn, tao dạy mày thế nào."

Con cơ giáp xám xịt to lớn kia liền cúi người xuống, quỳ một gối trên đất, đưa bàn tay kim loại khổng lồ ra trước mặt Quý Lễ.

Như một kỵ sĩ thành kính, mời Quý Lễ bước lên lòng bàn tay mình.

Điều duy nhất không hợp lắm là, trên vai kỵ sĩ còn có một tên vô lại đang ngồi đó, giương miệng cười xấu xa.

"Bình thường cậu cũng lên cơ giáp thế này sao?" Quý Lễ dường như chê bai cái thiết kế vừa màu mè vừa ngốc nghếch này.

"Nào có." Nhung Ngọc cười, "Đặc biệt thiết kế cho cậu đó."

Còn rất hợp là đằng khác.

Quý Lễ im lặng, không nói gì nữa, đứng vào lòng bàn tay cơ giáp.

Cơ giáp nâng tay lên tới vị trí buồng lái, giống như làm một nghi thức kỵ sĩ biến tấu.

—— Nếu cơ giáp là con người, thì đây là vị trí trái tim.

Ý nghĩ thoáng qua ấy khiến tâm tư Quý Lễ rối bời, cậu bất giác lại nghĩ ngợi lung tung.

Nhung Ngọc nhanh nhẹn nhảy từ vai cơ giáp xuống, cũng chui vào khoang lái.

Ngay sau đó liền như hổ đói vồ mồi, chưa đứng vững đã đè Quý Lễ xuống ghế ngồi.

Giọng Nhung Ngọc khàn khàn, khô nóng.

Hắn nói: "Quả cầu lông đâu?"

Quý Lễ: "..."

Một cục cầu trắng từ cổ áo sau của Quý Lễ thò ra, ngoan ngoãn lại hiếu kỳ nhìn hắn, nhảy tưng tưng: "Pi pi?"

Nhung Ngọc ôm lấy quả cầu, lăn sang một bên.

Ánh mắt Quý Lễ híp lại, áp suất quanh người hạ xuống mấy độ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!