Tiết học này là Lịch sử Liên tinh.
Người đứng lớp là một cô giáo, học thức uyên bác, chỉ tiếc giọng nói dịu dàng quá mức, có thiên phú đặc biệt trong việc ru ngủ.
Học sinh cũng chẳng mấy tập trung, ánh mắt không kìm được mà liếc về hàng ghế cuối lớp.
Hai vị đại Phật đang ngồi chình ình ở đó.
Quý Lễ ngồi đến ngay ngắn, vẻ mặt vô cảm, mỗi tấc quanh người đều viết rõ năm chữ "người sống chớ tới gần". Còn Nhung Ngọc thì ngồi ngay bên cạnh, xiêu xiêu vẹo vẹo, thản nhiên lướt trang mua sắm trên mạng liên tinh.
Suy xét tới kế hoạch vỗ béo Kẹo Cao Su, hắn định mua một cái bể cá lớn, loại có lâu đài xa hoa bên trong, để nhóc con kia có thể bơi lội thoả thích.
Thứ này thật ra không đắt, nhưng nghèo rách mùng tơi như Nhung Ngọc thì vẫn phải cố cò kè mặc cả với chủ quán, từ 200 Tinh tệ mạnh mẽ ép xuống còn 100 Tinh tệ.
Đến lúc chọn kiểu dáng thì lại có hơi do dự.
Người như hắn, chưa từng có kinh nghiệm sinh tồn trong giới quý tộc, thật sự không phân biệt nổi là Đông hải Long cung lấp lánh ánh vàng thì khí phách hơn, hay Lâu đài nàng tiên cá màu hường phấn thì kiêu sa hơn.
Hắn kéo kéo góc áo Quý Lễ: "... Cậu xem giúp tôi chút đi."
Quý Lễ đang chăm chú nghe giảng, miễn cưỡng liếc hắn một cái: "?"
"... Cậu thấy Đông hải Long cung đẹp hơn, hay là Lâu đài nàng tiên cá đẹp hơn?"
Quý Lễ: "..."
Không hiểu sao, Nhung Ngọc lại có cảm giác Quý Lễ chắc chắn sẽ giỏi mấy chuyện này.
Nhưng Quý Lễ chẳng muốn để ý tới hắn.
Nhung Ngọc cứ lắc lắc áo cậu, còn lén đẩy quang não lại gần: "Quý Lễ, Quý Lễ, cậu chọn một cái đi."
Đôi tai Quý Lễ hơi ửng hồng.
"Nhung Ngọc." Giáo viên trên bục rốt cuộc không nhịn nổi nữa, gọi hắn đứng dậy: "Hiệp định ngừng chiến được ký vào năm nào?"
"Tinh lịch 1820." Nhung Ngọc không hề nhận ra ẩn ý trong giọng giáo viên, đầu óc hắn vẫn còn đang bận canh cánh chuyện tiên cá với Long cung.
"Ở hành tinh nào?"
"Sao Long Nham."
"Mã học sinh của bạn cùng bàn em là gì?"
"E82302711."
Vừa nói xong, Nhung Ngọc hơi ngẩn ra. Cả lớp liền cười ầm lên.
Vừa rồi hắn đọc ra mã học sinh của Quý Lễ.
Mà thiếu niên xinh đẹp ngồi cạnh hắn, vẫn giữ dáng vẻ như chẳng liên quan gì tới cậu, hạ mắt, không thèm nhìn hắn.
Không phải chứ, này là vì mã học sinh của hắn và Quý Lễ chỉ chênh nhau có một số thôi! Sao lại làm như có gì đó mờ ám lắm vậy hả?
Mấy người tỉnh táo lại mau!
Gừng càng già càng cay, giáo viên mỉm cười dịu dàng, gõ nhẹ bàn, nói lời thấm thía: "Trò Nhung Ngọc, dù đổi chỗ ngồi cũng phải chú ý nghe giảng."
"Tình yêu có thể phụ em, nhưng tri thức thì sẽ không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!